Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Thầm thương trộm nhớ -> Anh có từng thấy nhớ em một lần nào không anh?

Anh có từng thấy nhớ em một lần nào không anh?

 ''  Nhớ một người không có điều gì là sai cả, kể cả khi người đó không còn thuộc về mình nữa, chỉ là nhớ thôi mà. Tình yêu thì cũng chẳng có luật lệ nào cấm cản điều đó cả. Sẽ vẫn cứ nhớ thôi, nhớ về một con người cùng những điều hạnh phúc giản dị. ''

Anh có từng nằm một mình trong bóng tối chỉ để tách xa với thế giới bên ngoài rồi lại bắt đầu lục lọi nhớ về những câu chuyện, những kỉ niệm xa xưa cùng với một quá khứ đã mờ phai vì bụi thời gian phủ mờ mà vẫn thấy hạnh phúc đến nhói lòng. Cảm giác lúc đó như vừa sống lại trong quá khứ vậy, điều đó anh biết nó có ý nghĩa như thế nào không anh?

   Anh có từng đang đi ngoài đường rồi bất chợt trời mưa, điều anh nghĩ đến đầu tiên là gì? Sẽ là em không? Có sợ em hôm nay lại không mang áo mưa rồi bị ướt ngốc nghếch để bị cảm lạnh, không thì giả vờ đứng trú mưa dưới một mái hiên nào đó rồi liên tục nhắm mắt rồi lại mở mắt ra chỉ để tìm kiếm em trong dòng người tấp nập đang chạy trốn cơn mưa ngoài kia không? Rồi lại vu vơ suy nghĩ biết đâu anh và em đang đứng cùng một mái hiên mà lại không thấy nhau.

   Đôi khi trong cuộc sống anh sẽ gặp được nhiều điều may mắn, nếu vô tình anh may mắn trong một chuyện gì đó không to lớn nhưng đủ làm anh vui suốt một ngày, lúc đó anh có nghĩ đến em đầu tiên không? Ngay lúc đó anh có muốn điện thoại cho em ngay lập tức hay vội vàng chạy đến tìm gặp em chỉ để kể về điều ấy thôi không?

    Vào những ngày trời mùa đông se se lạnh như bây giờ, anh có thấy thiếu một cảm giác gì đó quen thuộc không, anh sẽ nhớ đến lúc được gần em chứ, được ôm em trọn vẹn vòng tay anh, khi ấy dù cho mùa đông có kéo dài thêm vài ba tháng nữa em cũng chẳng ngại gì đâu.

Anh vẫn còn vào nick Yahoo chứ, cũng khá lâu rồi anh chưa vào yahoo phải không? Tin nhắn của mình vẫn còn lưu trong đấy, nếu nhớ em quá anh có thể xem tạm nó cũng được, không sao đâu mà! Chỉ cần một lần anh sống lại với kí ức, trở lại là anh của quá khứ anh sẽ nhớ em da diết, em biết chắc là như vậy vì không lúc nào nghĩ đến mà em không nhớ anh.

    Chỉ là em thấy nhớ anh, nhớ đến sắp không chịu được nữa, chỉ vì anh quá quen thuộc, quá gần gũi với cuộc sống của em. Em nhớ anh từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống thường ngày. Thời gian đã qua nhưng thói quen của em vẫn không thay đổi, em chỉ là cố kiềm nén nó lại để không làm thường xuyên nữa thôi. Anh à, anh có từng thấy nhớ em một lần nào không anh?

  '' Khi những nỗi nhớ đã chất chồng lên theo năm tháng, điều tiếp theo sẽ là gì đây? Sẽ gom lại cất riêng một góc khuất hay mặc sức trãi lòng cùng những nỗi nhớ ấy.''

    Khi nhớ nhau, người ta sẽ trao cho nhau những lời yêu thương tình cảm nhất hoặc họ sẽ tặng cho nhau một cuộc hẹn hò lãng mạn, ấm áp chỉ hai người. Họ sẽ trao cho nhau những cái nắm tay, cái ôm, và một nụ hôn ngọt ngào. Em cũng nhớ anh, sao em không được như họ, có phải vì yêu thương anh chưa đủ nên anh không thể làm thế với em không? Nếu là như vậy em sẽ cố gắng nhớ anh thật nhiều nữa, sẽ yêu thương anh hết mức có thể chỉ để đổi lại vài cái nắm tay, những cái ôm và vài nụ hôn ngọt ngào sâu đậm từ anh. Có đúng là như vậy không anh? Hay em chỉ là đang tự bảo thủ cho cái suy nghĩ ngu ngốc của mình. Với em lúc này, điều ngu ngốc nhất là vẫn còn yêu và nhớ anh da diết. Từng ngày, từng tháng, rồi từng năm cứ thế trôi qua, cuộc sống vốn dĩ không hề thay đổi chỉ có em và anh là đã khác rồi thôi. Anh thì yêu người khác còn em khác là do em đã và đang yêu, nhớ anh nhiều hơn từng ngày.

       ''Liệu rằng một ngày thời gian có quay trở lại để viết tiếp một câu truyện còn đang dang dở không?''

  Chia tay nhau rồi, những câu '' giá như '' luôn tràn ngập trong tâm trí em. Em chỉ giá như lúc ấy mình như thế này rồi lại giá như lúc ấy mình sẽ như thế kia. Đôi khi việc suy nghĩ đến những cái '' giá như '' mà em tưởng tượng ra thôi, cũng làm em vui vẻ sống qua ngày. Em luôn tự bào chữa cho mọi lỗi lầm của anh bằng những cách suy nghĩ đơn giản và trẻ con nhất mà em vẫn thường làm. Chỉ cần lấy lỗi của anh ra và gán ghép vào đó là tên của em thế là xong, những lỗi lầm của anh lúc trước sẽ thuộc về em tất cả. Với em anh chỉ phạm duy nhất một lỗi lầm mà em nghĩ có lẽ suốt cuộc đời này em không thể nào tha thứ và ngừng yêu anh được đó là đã bỏ rơi em. Trong tình yêu người ở lại luôn là người thua cuộc. 

        ''Nếu anh được một lần là em, thì anh sẽ biết tại sao chia tay nhau em lại buồn đến vậy!''

   Chỉ là em buồn, những nỗi buồn bất chợt và dồn dập cùng lúc. Em yêu anh, yêu cả những nỗi buồn mà anh mang đến. Nỗi buồn làm em trưởng thành hơn, suy nghĩ chín chắn hơn trong tình cảm. Em đã biết cách yêu thương một người đúng nghĩa, cố gắng không sai phạm trong tình yêu để không phải nhận lấy những nỗi buồn cho bản thân. Cố gắng đem nỗi buồn của mình thành một kinh nghiệm, bài học trong cuộc sống để khi thấy trong cuộc sống này có những hoàn cảnh giống em, em sẽ không ngại ngần chia sẽ và chỉ dẫn con đường đúng đắn cho họ đi. Vì bỡi lẽ đoạn đường của em đã đứt quãng, em chỉ biết xây dựng lại mình trong con đường của người khác thôi. Em sẽ chẳng bao giờ có thể tạo nên cho chính mình một con đường nào nữa, em mất hết niềm tin rồi. Buồn nhiều như vậy, liệu có mấy ai còn chút tinh thần tạo dựng thêm con đường mới nào nữa không? Bây giờ em chỉ mong sao thời gian mang những nỗi buồn hòa vào gió và biến mất trong không trung để em không còn phải nhìn thấy nó một lần nào nữa.

      Em sẽ chào đón những nỗi buồn, những niềm vui, những nỗi nhớ mới , chào đón tất cả những thứ không thuộc về anh. Chỉ cần cuộc sống sau này, em không còn điều gì thuộc về anh nữa thì nó sẽ là những chuỗi ngày vui vẻ và hạnh phúc nhất với em rồi. Chỉ cần nghĩ đến một ngày được như thế thôi em cũng vui và mãn nguyện biết dường nào...

Tiểu Trư – Guu.vn

http://m.guu.vn/myguu/ZenQuynh/anh-co-tung-thay-nho-em-mot-lan-nao-khong-anh-0NM9ZIyAYpGur.html