Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Bị cô lập -> Bị bắt nạt ở trường học.

Bị bắt nạt ở trường học.

Bị bắt nạt ở trường, một vấn đề đầy đau đầu và buồn bã của một số học sinh… như tôi!

Việc bị bắt nạt như là một vấn đề thường niên luôn xảy ra đối với tôi, mặc dù tôi chẳng hiểu lí do vì sao mình lại bị như vậy và tôi thấy rằng tôi không đáng bị như vậy. Như hồi năm lớp ba, lớp năm, lớp tám, đó là những năm tháng khủng khiếp đối với tôi

Bị cô lập, bị ức hiếp nhưng không có một bàn tay nào nâng đỡ. À, không phải là không có, năm lớp tám tôi cũng có những người bạn luôn giúp tôi mỗi khi tôi bị họ ức hiếp, nhưng một người bạn mà tôi cho là thân nhất thì không như vậy, chỉ đứng yên, đơn giản là như thế.

Bạn thử nghĩ xem, một tập thể lớp gồm 40 người, mà hết 99% là muốn tôi đi chết đi liệu bạn có muốn đi học nữa không?

Hồi tiểu học tôi đã bị hai lần, đó là năm lớp ba và lớp năm. Cũng lâu quá rồi, tôi cũng không nhớ được nhiều. Chỉ là hồi năm lớp ba do tôi học quá kém môn toán [hồi bé tôi học rất dở môn này và bây giờ cũng vậy] và cũng là vì tôi luôn tỏ ra hung dữ, luôn luôn xù lông nhím mỗi khi bị đụng chạm hệt như một con sư tử cái và luôn hét rất lớn. Hồi bé bọn con trai hay gọi tôi là “bà chằn”, nhưng tôi không quan tâm mấy. Hồi đó chúng nó không biết chửi thề, nếu không tôi đã bị biến thành một con điếm đứng đường rồi.

Học tiểu học thì tôi học bán trú, điều này khiến việc bị ghét diễn ra khủng khiếp hơn bao giờ hết. Họ không làm gì tôi cả, không lấy khăn bàn hôi hám của giáo viên hay bọc nilon đựng phấn trùm vào đầu tôi, hay là trét quả mắt mèo lên tay tôi, mà là… không chơi với tôi.

Có người từng nói: “Không có thứ gì đáng sợ hơn cô đơn” – Và bạn biết đấy, khi một tập thể bốn mươi người không chơi với bạn, kể cả cô giáo cũng không quan tâm và thậm chí cô ta từng đánh bạn đến nỗi cả hai bàn tay bầm dập tím tái, thì bạn sẽ làm gì lúc đó? Tôi… không làm gì cả, chỉ là chịu đựng… mà thôi!

( Ảnh minh họa.)

Ba mẹ tôi không biết chuyện này, vì tôi không kể. Lúc đó tôi chỉ mới tám tuổi mà thôi! Nhấn mạnh là tám tuổi! Là một con bé chỉ biết nhìn bạn mình chơi mà không dám làm gì.

Xin tụi nó cho chơi cùng? Đùa ư? Kể cả việc bị ghét kinh khủng thế nào tôi cũng không bao giờ làm điều đó! Đến tân bây giờ, tôi vấn không biết lí do tại sao mà họ không chơi với tôi.

Trải qua năm lớp bốn yên bình với tài năng duy nhất là mỹ thuật. Nhảy qua một năm lớp năm khủng khiếp với sự cô lập diễn ra một lần nữa.

Tôi có cảm giác nó như là sự thường niên và là sự kiện cách năm diễn ra một lần với tôi, bạn biết đấy. Tôi không hề tỏ ra kiêu ngạo, chảnh, hay làm bất cứ một điều gì khiến ai đó ghét [Tôi nói thật đấy! Hoàn toàn là sự thật!], tôi rất hoà đồng, làm những điều phổ biến mà mọi người hay làm. Nhưng! Tôi đã nói đó là sự kiện thường niên, tôi vẫn bị ghét!

Hết sức là nhảm nhí đúng không! Tôi còn nhớ rõ kẻ đó, kẻ đã gọi tôi là “Đồ lập dị!” – Hoàng Quỳnh!

Tôi không bao giờ quên được điều đó…

Tôi mười tuổi, sống trong một gia đình bình thường nhưng hạnh phúc và điều đặc biệt là tôi có tất cả mọi thứ tôi muốn. Chỉ cần tôi nói : “MUỐN”.

Nhưng lúc này, tôi cần những người bạn, hơn là những thứ tôi muốn. Nhưng tôi không có, à không phải là không có, nhưng chỉ được một khoảng thời gian ngắn và mỏng như sợi chỉ dệt mà thôi.

Ngày đó tôi chơi được với cả lớp, được mọi người yêu mến nhưng chỉ với một câu nói: “Tránh xa nó ra!” của Hoàng Quỳnh, mọi người đều quay lưng với tôi. [Không hẳn là nguyên văn nhưng tôi đoán cô ta đã nói thế.

Ngay lập tức, như được nhận lệnh từ tổng tư lệnh, bọn họ ngay lập tức tránh xa tôi. Kể cả những người mà tôi xem là bạn thân: Trâm Anh, Phương Quỳnh, Hoàng Anh,…

Thật mỉa mai làm sao!

Câu hỏi đặt ra ở đây: “Hoàng Quỳnh là ai mà ghê gớm vậy?” – Come on, nó quá lỗi thời rồi, với những ngôi ngữ tuổi teen “hiện đại”, bạn hãy đặt câu hỏi: “Hoàng Quỳnh là con đĩ nào chanh chua thế?” mới là hợp lí và hợp thời, nhỉ?

Và câu trả lời: “Là lớp trưởng, là trùm trường tiểu học Lê Quý Đôn ngày đó!” ĐM! Lí do ở đây là nó đẹp! Đứng sau nó là những thằng call boy kinh khủng khiếp luôn bao che và yêu thương nó theo đúng nghĩa call girl!

Đừng ngạc nhiên là một con bé mười tuổi như nó lại có thể như thế! Bạn à, thời buổi nào rồi, sáu tuổi còn biết make love là gì và có thể diễn tả lại rồi! Hồi năm học lớp hai nó đã biết dẫn mấy đứa con gái cùng hội đi tống tiền bạn bè rồi thì cũng đâu có phải là dân vừa!

Mà thôi, nhắc đến con call girl bẩn thỉu đó làm gì nữa, forget her~

Cũng chính nhờ những vấn đề đó, mà từ lâu tôi đã trở nên kiêu ngạo, vì đó là bức tường duy nhất để tôi không trở thành một con ngốc trong mắt mọi người. Cũng trở nên cứng đầu hơn, vì, tôi không biết làm gì để đối mặt.

Tôi dần không biết cái gì gọi là “xin lỗi” nữa, và tôi không bao giờ nói “xin lỗi” với bất kì ai cho dù là tôi sai rành rành ra đó, tôi có những cách khiến bạn bè làm hoà với tôi mặc dù tôi là người gây chuyện trước. Và tôi cũng ít khi nào nói “cảm ơn”.

Thật trẻ con khi những điều đó biến tôi trở thành kẻ như trên, nhưng dù sao đó cũng là một phần tạo nên tính cách của tôi rồi.

Tôi thuộc cung Song Ngư, tính cách cũng y hệt chòm sao đó chỉ khác là tôi có một bức tường dày để che đi phần yếu đuối của tôi mà thôi. Và, tôi cũng rất cả tin. Tôi đã tin vào những tình bạn không có thật, tin vào tình yêu không có thật và mơ những giấc mơ không bao giờ thành sự thật. Để rồi khi tôi chìm vào những khoảng lặng, tôi lại thấy mình thật ngốc nghếch làm sao.

Lớp tám, khoảng thời gian mới thật là khủng khiếp làm sao.

Bạn mười ba tuổi, biết ăn diện, có ngoại hình và mặt bạn ngẩng cao hơn người khác, đồng thời bạn là một người hoà đồng, không hề kén chọn bạn bè. Nhưng! Bạn vẫn bị ghét [Tôi thử hỏi nếu bạn là tôi liệu bạn có phát điên lên hay không?]

Tôi không có phát điên, và tôi rất bình thản để đón nhận đó. Tôi không mấy ngạc nhiên vì tôi đã nói nó như là một sự kiện thường niên mà.

Có một người tên Xuân Trung, một cái tên khá đẹp, là con trai. Đã ghét tôi từ năm lớp bảy, từng chửi tôi bằng những từ ngữ chợ búa khó nghe đến hại tế bào não vì tôi không nghe lời nó.

Nực cười làm sao! Tại sao tôi phải nghe lời nó? Thế nên nó tức, nó chửi tôi, mà nó hơn tôi tận ba tuổi! Vì ở lại lớp! Vâng! Hoàn toàn đúng là anh ta ở lại lớp! Mà các bạn biết rõ rằng mấy đứa ở lại lớp nó hổ báo và bá đạo thế nào mà, đúng không?

Yes, và tình hình là anh ta luôn cho mình là trùm lớp. Đó là lớp bảy thôi nha, lên lớp chín còn làm trùm trường nữa kìa! [ghê chưa? Hổ báo bá đạo giang hồ đẳng cấp chưa?]

Lớp tám, có một bạn nữ cũng ở lại một lớp, tính tình cũng hổ báo không kém. Hai người nhanh chóng kết thân và trở thành những kẻ trùm khối. Báo tên luôn: Thuỳ Trang. Tính tình: lemon question dog, fake emo.

Cô ta ghét mình, không cần lí do. Khi mà bạn không ưa một ai đó thì lí do chỉ là một thứ giả tạo để bạn có thể công khai ghét người đó mà thôi. Và, hiển nhiên như những năm trước, tập thể lớp 8.5 hổ báo bao gồm 40 mạng thì đã có hơn 32 mạng đi hửi đít cô ta [trong đó cũng có một người mà mình đã thích, rất thích, rất rất thích]

Lớn rồi, cách làm với kẻ mình ghét cũng ‘hiện đại’ và ‘chất’ hơn. Có một lần, bạn Huy và Sơn, một người bạn tiểu học mà mình hay trò chuyện và một người bạn lùn lùn mà mình yêu mến đã trùm cái khăn trải bàn giáo viên lên đầu tôi. Khăn bàn giáo viên là thứ dơ nhất, vì nó không được giặt và còn bị trét phấn và nước ngọt lên nữa, mà lúc đó tôi còn để tóc dài. Hậu quả thì cả lớp 8.5 đều chứng kiến. Tôi đã khóc, rất nhiều, vì tự trọng của tôi bị tổn thương, mái tóc mà tôi yêu quý bị những người bạn mà tôi thương yêu xâm phạm. Quá ngỡ ngàng, quá ngạc nhiên, quá tổn thương, tôi chỉ biết khóc mà thôi. Lẽ ra lúc đó, tôi phải đến đó cho hai thằng một đấm và một cái bạt tai lên mặt Thuỳ Trang. Nhưng tôi đã không làm như vậy… tôi cũng không biết tại sao…

Có lẽ mọi người sẽ không nghe lời cô ta nếu như Xuân Trung không chen vào, anh ta là một người… nói chung là có quen với giang hồ nên mọi người sợ và nghe lời. Bỗng nhiên tôi thấy anh ta thật hèn hạ, trả thù hệt như một con đàn bà.

Còn Thuỳ Trang, một con nhỏ ở lại lớp chỉ biết quần áo mà não thì như trái nho, cô ta là một fake emo, và là một fake less, loại người đú theo thời đại. Lúc nào cũng dùng dao lam rạch tay mình, người yêu là con gái, tôi không hiểu cô ta có não không chứ giới emo và giới less mà biết cô ta thì bây giờ cô ta không sống trên đời này rồi.

Tôi bị chửi không biết bao nhiêu lần, bị trùm khăn bàn và bọc nilon đựng phấn lên đầu bao nhiêu lần, khóc không biết bao nhiêu lần, tổn thương không biết bao nhiêu lần. Nhưng tôi vẫn chịu được, vì tôi đã thích một người trong lớp… bạn ấy chính là lí do vì sao tôi vẫn cố gắng im lặng.

Có một lần tôi cũng phản kháng đấy, một lần mà tôi đã đối mặt với Xuân Trung đấy, nhưng cũng chẳng là gì cả.

Và cũng chính là người đó, đã làm tôi thất vọng. Một ngày học thể dục đẹp trời mà tôi cũng không nhớ nổi là ngày nào, chỉ biết là tim tôi đã rạn nứt [nói thì hơi quá nhưng sự thật là vậy]

Sơn – một thằng lùn khốn nạn mà tôi không bao giờ hết căm ghét nó đã ngang nhiên đá trái banh vào đầu tôi, nhiều lần nữa làm tóc tôi xộc xệch, tôi suýt khóc, nhưng nước mắt không rơi được khi người đó nói: “ĐM, đi học mà như đi vũ trường!” – Xin lỗi bạn, tôi chỉ đeo có một đôi bông tai và bảy cái vòng đủ màu teen vậy mà bạn nỡ buông một câu không suy nghĩ như vậy sao?

Tôi đã nói là tôi rất thích người đó, ngay lúc này đây khi tôi type lại tôi vẫn khóc. Vì tình cảm đầu tiên tôi đã kì vọng quá nhiều, quá nhiều…

Có một lần, tôi đi vào lớp, một thằng [mà tôi không nhớ là thằng nào] đã trét quả mắt mèo lên tay tôi theo lệnh của Xuân Trung. Nhưng tôi đã tỏ ra là mình không hề ngứa, bạn thừa biết mắt mèo ngứa như thế nào mà, nhưng tôi vẫn cố gắng không gãi và tỏ ra bất cứ một dao động nào trong mắt, từ tốn lấy khăn giấy ra lau như không có chuyện gì xảy ra. Thật sự lúc đó bọn chúng rất ngạc nhiên.

Đã có rất nhiều lần… nhiều lần… những câu chửi bới vô cùng mất dạy, những hành động không thể tha thứ, những ánh mắt tôi vô cùng căm hận. Nhưng tôi vẫn để yên mà chịu đựng.

Tôi không đáng bị chửi như thế, bởi vì tôi là một con người đạo đức hơn bất kì ai trong bọn họ. Ai quen biết tôi điều biết điều này.

Đến bây giờ khi hoài niệm, tôi vẫn không biết tại sao lúc đó, tôi lại nhút nhát, hèn yếu đến như thế? Tại sao tôi không mách thầy giám thị, hay cho bọn chúng mỗi đứa một đấm? Có lẽ mãi mãi tôi chỉ hối hận khi nhớ lại những cư xử mà lẽ ra tôi nên làm thế này thế kia.

Tôi đã không thể vượt qua được sự nhút nhát của bản thân, dường như những khoảng thời gian đó làm tôi không thể kháng cự lại được và phải chịu đựng nó. Nhiều lúc tôi cũng tức mình khi cư xử ngu ngốc và yếu đuối đến thế. Những lúc đó tôi đã hối tiếc, tại sao mình không thể vùng lên?

Tôi đã có những quá khứ không đẹp về bạn bè, nên tôi không thể tin ai được nữa. Tôi quen rất nhiều, nhưng tôi chưa bao giờ đặt niềm tin vào bất cứ ai vì tôi biết sẽ thất vọng nhiều. Những chuyện bắt nạt đó làm tôi hiểu được mặt trái của bọn họ: nghe lời, sợ hãi và khốn nạn. Và quan trọng là họ chưa bao giờ coi tôi là bạn, bạn bè là phải đoàn kết, hiểu nhau, bảo vệ cho nhau nhưng họ chưa bao giờ làm điều đó. Chỉ có mình tôi, đơn thân độc mã đối mặt mà thôi.

Đôi lúc thấy rất tủi, nhưng nếu như đã là như vậy thì cũng đành chịu thôi!

Tôi quyết thay đổi, để bản thân cứng rắn hơn, để có thể đối mặt vì biết đâu tôi sẽ lại bị ức hiếp một lần nữa?

Tôi sắp vào cấp ba, và tôi rất sợ khi lại bị như thế này một lần nữa. Có thể là tôi quá yếu đuối đi nhưng nếu như ai ở trong hoàn cảnh của tôi đều sẽ sợ như vậy…

Sưu Tầm