Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Bị cô lập -> Cảm giác bị cô lập khi là gái trinh

Cảm giác bị cô lập khi là gái trinh

Tôi từng thầm tự hào mình là gái trinh, nhưng giờ tôi nhận ra đó là điều tồi tệ trong mắt người khác phái. Chẳng mấy ai hứng thú với việc bạn gái cứ cố giữ lấy trinh tiết cả.

Tình bạn là sự quan tâm, chia sẻ, còn tình dục là sự gần gũi xác thịt. Vậy tình yêu là gì? Là sự cộng gộp của tình bạn và tình dục? Tôi đã nghe, đã đọc ở đâu đó nhiều lần, tình yêu là sự đồng điệu giữa hai tâm hồn, thế đấy, chỉ là tâm hồn thôi. Nhiều người sẽ nói, tôi đang sống ở năm 2013, không phải những năm 45, tình dục đã cởi mở, rằng yêu là dâng hiến, là trao nhau trọn vẹn cả tâm hồn và thân xác. Vậy một gái trinh như tôi, một người đang cố níu giữ cái thiêng liêng của đêm tân hôn, đang cố giữ để không trở thành bà mẹ bất đắc dĩ, liệu có được yêu thương? Có thể tìm được một người yêu thật lòng đã khó, tìm một người có thể yêu gái trinh lại càng gian nan.

Tôi 24 tuổi, cũng khát khao, muốn đam mê, muốn cháy bỏng yêu thương. Nhưng tôi muốn là con gái, thực sự là con gái như danh xưng ấy, và tôi cũng chỉ muốn là một bà mẹ khi đã sẵn sàng. Bé con bé bỏng nào cũng xứng đáng được chào đón, được cả cha và mẹ chăm chút, mong ngóng từng ngày thành hình. Tôi cho rằng việc từ bỏ những đứa trẻ chưa có khả năng tự vệ là tội ác, và việc sinh con ngoài ý muốn trong trạng thái tâm lý không mấy ổn định là một bà mẹ chưa tốt. Tôi chưa đọc được bất cứ một kết luận nào đảm bảo 100% an toàn khi sử dụng các sản phẩm tránh thai, thế nên tôi thận trọng.

( Ảnh minh họa.)

Gái trinh cũng bản năng, cũng muốn ôm ấp những tấm thân trần, họ cũng muốn tin vào điều mà cánh đàn ông luôn nói là chuyện trinh tiết đã xưa như trái đất, chẳng có gì quan trọng. Thế mà tôi vẫn thấy cơ man nào là các mày râu đáng kính tỏ ra coi thường khi biết bạn gái không còn trinh, hoặc tử tế hơn chút thì "tha thứ", bỏ qua "lỗi lầm" của bạn gái với thái độ như người ban ơn hay đầy lòng khoan dung. Chỉ một số ít, rất ít đàn ông thực sự bình đẳng và không quan tâm tới việc này.

Tôi không lên án việc tình dục trước hôn nhân, vì quan điểm là do bản thân mỗi người lựa chọn, con gái lỡ trao thân cho người khác chẳng phải điều gì tội lỗi, mà đàn ông phải mở lòng chấp nhận và được ca tụng là cao thượng. Đàn ông sẽ nói như nào nhỉ? Thường thì: cứ thoải mái đi, chẳng vấn đề gì cả, không có em bé được đâu, hay có em bé thì chúng mình sẽ nuôi bé lớn khôn, anh và em sẽ là một gia đình hạnh phúc.

Tôi ước gì đó là sự thật, nhưng không, phần lớn những chàng người tình này khi biết mình sắp được làm bố thường lo sợ, hèn nhát và coi đó như một tai nạn, một điều xui xẻo. Cái cảnh chia tay vì chữ trinh, đến bệnh viện phá bỏ những sinh linh chưa thành hình, và vô số những bà bầu không được cưới xin hay bị lạnh nhạt tôi đã bắt gặp không ít. Tôi cũng muốn mất trinh lắm chứ, nhưng có quá nhiều nguy hiểm nếu điều đó xảy ra.

Tôi từng thầm tự hào mình là gái trinh, nhưng giờ tôi nhận ra đó là điều tồi tệ trong mắt người khác phái, chẳng mấy ai hứng thú với việc bạn gái cứ cố giữ lấy trinh tiết cả. Tôi có cảm nhận rằng, những gái trinh như tôi đang dần bị cô lập, đang bị đá ra rìa những cuộc tình. Không phải vì gái trinh xấu xí, vì cái sự xấu xí cũng có ảnh hưởng tới việc còn hay mất đâu. Cố giữ lấy trinh tiết dường như đang là điều bất hạnh với những cô gái, họ đang trở lên xa lạ, lạc lõng và khó hiểu đối với đàn ông. Liệu tôi có đang sai lầm? Nếu có, hãy chỉ giúp tôi, tôi đang nhìn nhận sai ở đâu?

Tuyết