Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Chủ động thăng hoa -> Chồng bất lực khuyên vợ đi cặp bồ

Chồng bất lực khuyên vợ đi cặp bồ

Em choáng váng khi nghe chồng nói cho em thoải mái đi cặp bồ miễn sao kín đáo không để cho ai biết.

Đây không phải lần đầu anh bảo cho phép em đi cặp bồ mà ít nhất cũng phải 4-5 lần rồi. Mỗi lần nghe anh nói vậy em đều á khẩu chẳng biết nói sao.

Chồng em nói vẫn còn rất yêu vợ nhưng vì anh không có khả năng làm cho em hạnh phúc nên khuyên em hãy ra bên ngoài tìm hạnh phúc cho riêng mình để giải tỏa vấn đề sinh lý.

Em và chồng yêu nhau cũng phải 3 năm mới tổ chức lễ cưới. Sau đám cưới bọn em thuê nhà trọ ở Hà Nội để tiện cho công việc của cả hai đứa. Thời gian đầu sau kết hôn bọn em quấn quýt nhau như đôi sam, không rời nhau nửa bước. Cuộc sống vợ chồng son chưa vướng bận con cái lại không chịu cảnh xét nét của bố mẹ chồng nên rất thoải mái. Chồng em rất yêu thương và chiều chuộng vợ. Mỗi tháng lĩnh lương đều đưa gần hết cho em, chỉ giữ lại một ít để chi tiêu cá nhân. Chuyện quan hệ vợ chồng cũng rất ngọt ngào, hạnh phúc.

Chồng khuyên vợ ngoại tình. Ảnh minh họa

Rồi chỉ mấy tháng sau là em dính bầu. Vì sức khỏe của em không được tốt và sợ ảnh hưởng đến em bé nên vợ chồng em kiêng hẳn “chuyện ấy”. Nhưng kể từ ngày sinh con tới giờ con em đã hơn 1 tuổi rồi, tính ra là gần 2 năm, vợ chồng em tuy ngủ chung nhưng lại không đụng chạm gì tới nhau. Đã vậy chồng em lại đi suốt ngày đêm, hôm nào cũng 11,12h mới về. Cách sống và đối xử với vợ cũng khác hẳn so với trước kia. Tiền lương bây giờ anh cũng không đưa hết cho vợ mà chỉ đưa cho em 1 khoản ít ỏi để chi tiêu sinh hoạt và chăm con.

Không biết bao lần em băn khoăn tự hỏi tại sao chồng em có thể thay đổi 180 độ như vậy: Đã không còn một người chồng ngọt ngào biết nói những lời yêu thương, tình cảm với vợ nữa mà thay vào đó là con người cục cằn, thô lỗ, thường xuyên cáu kỉnh, gắt gỏng, khó tính với vợ, đụng một tí là chửi, có lần anh còn đánh cả em nữa. Rồi tần suất những ngày anh trở về nhà với men rượu nồng nặc, chân nam đá chân chiêu ngày càng tăng.

Thực sự những ngày tháng qua em phải sống trong tâm trạng rất ức chế, stress vì rất nhiều chuyện, vừa về vấn đề kinh tế (vì hiện tại em vẫn chưa đi làm lại nên phải phụ thuộc hoàn toàn vào chồng), vừa về chuyện tình cảm, quan hệ vợ chồng.

Có lần trong men rượu anh đã khóc và xin lỗi em, rồi anh thú nhận mình bị bất lực, anh không còn cảm giác khi gần vợ. Em bàng hoàng, sửng sốt, chả lẽ vì chuyện đó mà anh biến thành con người khác hẳn như vậy, rồi còn khuyên em đi cặp bồ để giải tỏa sinh lý? Cũng như bao người phụ nữ khác em cũng có nhu cầu gần gũi với chồng nhưng gần 2 năm qua anh lại thường xuyên tỏ ra lạnh nhạt, thờ ơ, nên em cũng chẳng còn hứng thú gì.

Một vài lần trong lúc vợ chồng còn nói chuyện vui vẻ với nhau em đã động viên anh bỏ rượu bia, thuốc lá đi rồi nghiên cứu tìm thầy tìm thuốc chạy chữa nhưng anh lại cáu um lên với em bảo chạy chữa làm gì tốn tiền, để tiền đó mà đi uống bia. Em thực sự không biết nói sao.

Rồi hết ngày này sang tháng khác anh cứ bê bết, chìm đắm trong men rượu, ăn uống thất thường, toàn đi đêm về hôm, để mặc mẹ con em thui thủi ở nhà, rồi ăn tiêu nhậu nhẹt hoang phí vô độ, chẳng còn đồng nào đưa cho vợ mua sữa cho con.

Không biết bao đêm rồi em nằm khóc và mất ngủ triền miên. Những suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu, có phải tại anh “yếu” nên anh mới biến thành con người bất nhẫn như thế. Trước kia anh đâu có như vậy. Anh vốn là người sống tình cảm và rất yêu vợ, dù có cãi nhau thế nào cũng chỉ hôm trước hôm sau là làm lành, tiền lương làm được bao nhiêu về đưa hết cho vợ, muốn tiêu gì lại bảo vợ đưa, còn bây giờ thì… đụng cái là cáu, đụng cái là văng tục chửi bậy, đưa cho vợ được vài đồng bạc nuôi con mà như bố thí, ban ơn. Vợ ở nhà chăm con mà bị chồng coi thường, bảo là “đồ ăn bám”. Gần 2 năm qua em sống trong nước mắt vì sốc và tủi thân.

Nhiều lúc em cũng nghĩ hay anh có bồ ở bên ngoài nên mới hờ hững với vợ con, không còn yêu thương vợ như trước kia nữa? Nếu anh có bị bất lực thật thì cũng sẽ tìm thầy thuốc chạy chữa, chứ sao lại dễ dàng đầu hàng như vậy? Em nghe nhiều người nói đàn ông mà không có nhu cầu “chuyện ấy” thì chỉ có là gay thôi nên em càng hoang mang.

Em cũng chẳng biết làm thế nào để kiểm tra vì suốt ngày em phải ở nhà trông con, muốn thuê thám tử theo dõi cũng chẳng có tiền, điện thoại thì chồng cài đặt mật khẩu, đi thì suốt ngày đêm, ở nhà chỉ được một lúc hoặc là lúc ngủ, cơm thì cả tháng ăn ở nhà được 3, 4 lần.

Thôi thì em vẫn tự trấn an mình rằng mắt không biết thì tim không đau, em cũng không đủ dũng cảm để tìm hiểu thực hư chuyện này ra sao hay theo dõi chồng hòng mong tìm ra sự thực bởi một khi sự thật phơi bày, em không biết mình có đủ nghị lực để đối mặt với nó hay không.

Giờ em phải tự động viên mình cố gắng chịu đựng, sống vì con, cảm giác có chồng cũng như không giờ em cũng quen rồi, cũng chẳng còn cảm giác ham muốn gì nữa.

Đã nhiều lần em tính chuyện chia tay nhưng nghĩ đi nghĩ lại điều đó chỉ giải thoát cho mình, làm vậy em là đứa ích kỉ chỉ nghĩ tới bản thân. Em không muốn bố mẹ đã già rồi còn phải suy nghĩ, lo lắng cho mình. Em cũng không muốn con em phải khổ vì không có đầy đủ bố mẹ. Nhưng em cảm thấy mệt mỏi, stress lắm.

Nguồn: http://tamsudemkhuya.com/chong-bat-luc-khuyen-vo-di-cap-bo/