Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cô đơn giữa đời -> Cô đơn đôi khi giúp ta nhanh trưởng thành hơn!

Cô đơn đôi khi giúp ta nhanh trưởng thành hơn!

Guu.vn - Đôi khi, tôi thấy mình lạc lõng. Giữa phố xá ồn ào, tấp nập. Giữa đám đông vui vẻ, huyên náo. Giữa niềm vui và nụ cười. Giữa lưng chừng mọi thứ... Người ta gọi đó là cô đơn. Cứ thế, tôi một mình chống chọi và có lẽ quen với nó. Quen với việc tự mình làm mọi thứ không cần nhõng nhẽo, đòi hỏi mọi thứ. Quen với việc khi đông đến mặc thêm áo ấm, quàng thêm khăn ấm, đi găng tay ấm...không cần bàn tay khác, bờ vai khác sưởi ấm cho mình. Tôi tự biến mình thành một kẻ yêu cô đơn tới khi chính mình cũng thấy rằng đôi khi cô đơn lại giúp ta mau chóng trưởng thành hơn.

Khi cảm thấy chỉ có một mình, tôi hay nghe nhạc. Những bài hát quen thuộc với giai điệu nhẹ nhàng luôn khiến tâm trạng tôi phấn chấn hơn. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Đôi khi nó chỉ càng làm tâm trạng tôi thêm tồi tệ

Tại sao người ta lại cô đơn? Tôi không trả lời được. Tôi vẫn nhớ như in một câu được chép trong cuốn lưu bút học trò của tôi "Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm. Chỉ đến ở những chỗ không người. Giờ lớn lên mới biết, cô đơn vẫn ở chung quanh ta ngay cả khi ta không ngờ tới". Vì rõ ràng, ngay cả khi có những người thân yêu bên cạnh.

Ngay cả khi chúng ta được mọi người yêu thương thì vẫn có một khoảnh khắc nào đó ta thấy mình giống như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản nhạc tiết tấu sôi động. Bạn thân của tôi từng nói với tôi rằng: "Những người yêu văn chương vẫn thường cảm thấy như vậy". Tôi thì không chắc về điều ấy. Tôi cho rằng, bất cứ ai có tâm hồn đa sầu, đa cảm như tôi đều thường thấy mình cô đơn.

www.mulherzices.com

Tôi vẫn hay ngân nga câu hát:

 

"Thành phố bé thế thôi

Mà tìm hoài chẳng được

Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người

Thành phố bé đến thế thôi

Mà tìm hoài không thấy

Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình"

Có lẽ nỗi cô đơn của tôi xuất phát từ tình yêu. Vì bấy lâu nay tìm kiếm một chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình mà chẳng được. Tại sao người ta có thể hạnh phúc trong tình yêu còn tôi thì lại chưa có may mắn ấy. Tôi cũng từng yêu một người. Cũng từng tin rằng chỉ cần tình yêu chân thành sẽ mang lại hạnh phúc.

Thế nhưng tôi đã quá ngây thơ khi đặt niềm tin vào tình yêu. Ai dám chắc rằng người yêubạn sẽ không bao giờ phản bội lại niềm tin của bạn. Khi tôi nhận ra điều ấy cũng là lúc trái tim tôi tổn thương sâu sắc nhất. Suốt một thời gian dài tôi thấy mất niềm tin và không dám yêu thương ai. Tôi chìm đắm trong nỗi cô đơn của riêng mình. Mọi người vẫn thấy tôi cười nói nhưng không ai thấy nước mắt của tôi.

( cdygroves.tumblr.com)

Đó là lý do vì sao tôi luôn cảm thấy mình cô đơn. Nỗi cô đơn không giải tỏa cùng ai nên cứ chất chồng mãi. Nó như gánh nặng đè nén trong tôi.

Nhiều người hỏi tôi vì sao chưa yêu ai? Có phải vì đã quá kén chọn một chàng trai hoàn hảo? Tôi chỉ trả lời hai từ "duyên số". Tôi không chọn một chàng trai xuất sắc. Người hoàn hảo thì nên dành cho người hoàn hảo. Chính bản thân mình còn nhiều khiếm khuyết, tại sao không chấp nhận khiếm khuyết của người khác? Tôi chọn cho mình một chàng trai bình thường trong biển người mênh mông.

Nhưng cũng giống như sóng biển. Người ấy đến rồi đi theo cách của họ. Tôi không thể níu kéo một người khi họ đã hết yêu mình. Sau khi chia tay, tôi không quá đau khổ. Nhiều người trách tôi vô tình. Nhưng nếu họ là tôi họ sẽ không nghĩ vậy. Tôi từng đau khổ với mốitình đầu tan vỡ. Trái tim đã chết đi một lần nên giờ nó phải học cách chống lại những nỗi đau. Tôi đã từng thấy cô đơn đến tột cùng. Nhưng khi ấy không có ai đủ hiểu để sẻ chia cùng tôi.

Cứ thế, tôi một mình chống chọi và có lẽ quen với nó. Quen với việc tự mình làm mọi thứ không cần nhõng nhẽo, đòi hỏi mọi thứ. Quen với việc khi đông đến mặc thêm áo ấm, quàng thêm khăn ấm, đi găng tay ấm... không cần bàn tay khác, bờ vai khác sưởi ấm cho mình. Tôi tự biến mình thành một kẻ yêu cô đơn tới khi chính mình cũng thấy rằng đôi khicô đơn lại giúp ta mau chóng trưởng thành hơn.

Dường như tôi đã tìm được câu trả lời cho riêng mình. Đó là đừng lãng phí tuổi thanh xuân của mình. Hãy đi tìm một mảnh trời riêng của mình. Hãy nắm lấy hạnh phúc của chính mình. Có bao mảnh đời bất hạnh hơn tôi ngoài xã hội. Họ đang từng chút một gây dựnghạnh phúc cho mình. Thay vì ủ rũ trong cô đơn, hãy đứng lên đi yêu thương để hạnh phúctự tìm tới mình. Hãy mang tới nụ cười cho người khác. Vì tôi biết khi họ vui chính tôi cũng thấy hạnh phúc. Và tôi chỉ muốn nói rằng " Hãy yêu cô đơn theo cách của bạn. Nhưng đừng lãng phí tuổi thanh xuân một đi không trở lại".

Nếu bạn cũng cảm thấy cô đơn, hãy tìm tới bên tôi nhé!

Tác giả: Linh Nin ( bài viết đã được chỉnh sửa sau khi đăng trên trang truyenngan.com.vn)

Linh Nin - Guu.vn