Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cố chấp cực đoan -> Có nên bất chấp tất cả để làm người thứ ba

Có nên bất chấp tất cả để làm người thứ ba

(iBlog.vn) – Chỉ nghĩ đến anh, tôi đã khóc. Tôi chỉ biết bây giờ nhớ anh nhiều lắm, muốn chạy đến gặp anh mà thôi.

Dù biết anh đã có bạn gái, sống chung với cô ấy như vợ chồng nhưng đôi lúc tôi muốn gạt bỏ tất cả chỉ để được nhìn thấy anh, gần anh và chăm sóc cho anh. Tôi không biết phải làm gì vì yêu và không thể quên anh. Tôi và anh quen biết khi cùng làm một chỗ, anh hơn tôi 6 tuổi. Tôi yêu anh vì khi ở bên nhau có cảm giác ấm áp và dễ chịu. Biết anh đã có bạn gái nên nhiều khi tôi cũng có ý định từ bỏ. Chúng tôi thường trò chuyện với nhau qua điện thoại, hay hẹn gặp uống cà phê nói chuyện. Lúc đó tôi không dám nghĩ anh cũng có tình cảm với mình, chỉ nghĩ đơn giản đó̉ là những cuộc trò chuyện bình thường.

Anh tâm sự rất nhiều với tôi về những điều trong cuộc sống, về gia đình và anh nhớ người ba quá cố như thế nào. Tôi luôn ở bên cạnh động viên và an ủi anh. Tôi rất hạnh phúc khi anh có thể nói ra nỗi lòng của mình. Rồi khi chợt nhận ra tình cảm dành cho anh, biết mình không nên làm như vậy, tôi thấy mình đang khiến bạn gái của anh buồn dù trước đó khi còn làm chung tôi chẳng ưa gì cô ta vì tính tình và cách nói chuyện (đã ghét trước khi biết là bạn gái anh). Dù vậy, tôi đã nghĩ “cùng là con gái với nhau, không thể chia sẻ người mình yêu với người khác được vì sẽ rất đau lòng khi biết bạn trai mình có người khác”. Chính vì suy nghĩ như vậy mà tôi cảm thấy có lỗi.

Tôi yêu anh nhiều lắm nhưng không muốn chỉ vì tình cảm của mình mà làm người khác đau khổ nên quyết định ra đi. Hôm đó anh rủ tôi đi chơi, chúng tôi đã có những kỷ niệm vui khi đi bên nhau. Dù rất muốn ôm anh, muốn được nắm tay anh nhưng tôi lại không dám vì chưa là gì của anh. Tôi đã kiềm chế cảm xúc của mình, chỉ cần ngồi bên cạnh anh là thấy hạnh phúc rồi. Tôi rất muốn nói ra quyết định của mình nhưng lại không thể mở lời và phá vỡ giây phút đó. Tối hôm sau, khi chuẩn bị ngủ, chúng tôi chat với nhau như thường lệ, anh nói nhớ tôi. Hôm đó lại là 1/4, ngày nói dối nên dù rất vui tôi vẫn nghĩ anh đang giỡn với mình. Anh hỏi nếu cho tôi một món quà, tôi sẽ chọn cái gì; nếu được chọn tôi muốn anh làm gì cho tôi; nếu được ở bên anh một ngày tôi sẽ làm gì? Tất cả những câu hỏi đó tôi đều muốn trả lời rằng “Em chỉ cần anh bên cạnh em và yêu em”. Tôi đã muốn nói như vậy nhưng lại không dám.

Tôi biết mình không thể yêu cầu anh điều đó vì có lẽ chỉ là giấc mơ nên tôi trả lời rằng chỉ cần anh hạnh phúc, vui vẻ là được. Anh cũng yêu cầu tôi hỏi lại anh. Tôi suy nghĩ và đã hỏi xem anh có yêu người con gái đó, có đang hạnh phúc không? Dù biết câu trả lời là “Có” nhưng tôi vẫn cố tình hỏi để quyết tâm ra đi. Rồi tôi đã nói ra tất cả, không muốn anh khó xử vì vậy sẽ ra đi để anh có thể tiếp tục mối quan hệ của mình. Dẫu sao tôi cũng là người đã chen vào mối quan hệ của anh. Tôi chỉ cần thấy anh hạnh phúc là quá đủ.

Anh đã hỏi: “Sao em nghĩ anh vui”. Tôi không nghĩ đến nữa và chỉ nói ra quyết định của mình. Tôi đau lòng lắm và cứ trào nước mắt. Anh im lặng và nói cũng có cảm tình với tôi. Anh cảm thấy ấm áp và nhẹ nhàng khi ở bên tôi. Khi anh buồn, tôi luôn là người bên cạnh động viên, an ủi. Mỗi ngày đi làm, anh luôn có thói quen nhìn qua chỗ tôi đứng, đó là niềm an ủi của anh; nhưng anh cảm thấy mình tệ quá vì đang tham lam. Anh thấy có lỗi với tôi. Nghe những lời đó mà tim tôi như muốn nhói lên. Tôi khóc nức nghẹn.

Anh nói đã sống chung với bạn gái và có một mối quan hệ cao hơn; nhưng theo thời gian thấy cuộc sống giữa hai người quá nhiều khác nhau. Tôi hiểu và nhận ra, anh với cô ấy vì đã như thế nên có mối ràng buộc. Dường như anh có trách nhiệm với những gì đã làm nhiều hơn. Anh muốn tôi có một cuộc sống tốt hơn, tìm được người tốt hơn và quên anh đi. Tôi không biết phải làm gì. Tôi yêu anh và không thể quên được anh. Chỉ nghĩ đến anh, tôi đã khóc. Tôi chỉ biết bây giờ nhớ anh nhiều lắm, muốn chạy đến gặp anh mà thôi. Trong đầu tôi đã suy nghĩ “Hay bây giờ sẽ chấp nhận tất cả, là người thứ ba cũng được, chỉ cần được ở bên anh”. Lòng tôi rối bời. Tôi phải làm gì?

Sưu tầm.