Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Một thời để nhớ -> Có những ngày rất xa...

Có những ngày rất xa...

Cô gái giật mình nơi cuối phố nhìn hàng cây thay lá, mùa đến tự lúc nào mà cô chẳng kịp thấy mùa qua? Phải chăng cuộc sống bộn bề đã cuốn cô đi xa mùa ấy? Thấy lòng ngọt nhạt cảm xúc những mùa xa...

Nhớ những mùa đã xa ta cùng ai thong dong trên những con phố dài ngắm bình minh mùa hạ, gạt chân chống trên cây cầu đã nhuốm màu xưa cũ, dựa vào lan can ngắm những bánh xe và những khuôn mặt rạng rỡ sớm hè...

Nhớ những mùa đã xa ta cùng ai bước những bước dài trên con đường trường thênh thang gió thổi, hít hà mùi hoa sữa, kể cho nhau nghe những kỉ niệm, những câu chuyện thường ngày..

Nhớ những mùa đã qua ta sát lại gần nhau cho cái lạnh hanh hao không làm má ai thêm đỏ, tay lạnh cứng rồi mà chân chẳng muốn dừng đi, miệng chẳng thể ngớt những tiếng cười.

Nhớ những mùa đã qua với cơn mưa chẳng đáng để đi ô vậy mà ướt áo ai, ướt nhòe cả đôi bờ mi ai đó. Lòng ngập ngừng những cảm xúc không tên, chông chênh chưa từng gặp tới... muốn dựa vào ai, thấy đôi vai ai nhưng ngập ngừng đứng yên ko dám bước đến gần...

Và mùa vội vàng đã qua năm ấy, khi những chú ve vội vã gọi phượng về, khi những cơn mưa vội đến kéo sắc tím bằng lăng đi, khi những người bạn vội ôn thi rồi vội trao cho nhau những vòng tay siết chặt, những lời từ biệt. Ai đó chợt vui, chợt buồn, chợt hụt hẫng, chợt thấy cô đơn, chợt tiếc nuối... nhưng đan xen vào là biết bao hi vọng, khát khao của những chú chim chuẩn bị được sải cánh trên bầu trời mênh mông mà mình đã lựa chọn...

Nhớ những mùa đã qua với những kỉ niệm mà trong cuộc sống chỉ có 1 lần, với những cảm xúc trong veo, với sự buồn vui vô cớ, những mối quan hệ mà luôn tự nhủ rằng gặp được nhau, quen biết nhau là cái duyên trời định, với những buổi "hẹn hò" của những kẻ cô đơn...

Nhưng dường như những mùa đã xa với những kỉ niệm đã qua càng xa vời cô gái trẻ. Công việc bộn bề cuốn cô đi xa với những mặn ngọt tuổi học trò. Cô gái nhận ra cái miệng chẳng để cười, để hát, để kể cho nhau nghe những cảm xúc đầu mùa... hay để trêu chọc cô bạn cùng bàn và những cậu em khóa dưới... mà nó dường như còn thêm chức năng than thở, để kêu ca hay để cất tiếng thở dài...

Lặng nghe những cảm xúc dường như đã nhạt nhòa theo năm tháng, cô tự hỏi rồi cuộc sống sẽ cuốn cô đi đến đâu? những cảm xúc trong veo mùa năm ấy liệu có trở về? liệu có còn như xưa hay nó chỉ còn là những mảng kí ức vụn vặt đôi khi sáng lên trong những ngổn ngang của cuộc sống? Cô đã có gì, được gì và còn lại gì sau những ngã rẽ mà cô đã đi qua? Chợt buồn...Có những ngày rất xa..

(Sưu tầm)