Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cô đơn giữa đời -> Cơn mưa cô đơn...

Cơn mưa cô đơn...

Guu.vn - Ai cũng chỉ đón đợi những điều sẽ đến sau cơn mưa, và người ta chỉ yêu cơn mưa khi trong tay đang có hạnh phúc. Chẳng ai biết rằng cơn mưa cũng buồn, cũng cô đơn và cũng biết khóc. Người ta yêu cơn mưa khi người ta đang ở bên ai đó, có những kỉ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào. Còn khi chia ly, người ta sợ hãi, trốn tránh và từ chối những cơn mưa, vì người ta sợ những giọt mưa vô tình kia làm thấm đẫm nỗi cô đơn của chính mình...

Cơn mưa cũng chất chứa trong lòng mình nỗi buồn và sự cô đơn vô hạn?

Người gặp người bởi cơn mưa bất ngờ chợt đến, rồi người lại xa người cũng trong chiều mưa.

Người cứ hẹn nhau mãi những chiều mưa, nơi phố xưa bình yên đến lạ. Nhưng những cơn mưa cứ qua đi, và người không thấy trở lại.

Mưa quên mình, mưa cô đơn héo hắt, mưa làm dậy lên nỗi cô liêu của trái tim con người.

Người ta yêu cơn mưa khi người ta đang ở bên ai đó, có những kỉ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào. Còn khi chia ly, người ta sợ hãi, trốn tránh và từ chối những cơn mưa, vì người ta sợ những giọt mưa vô tình kia làm thấm đẫm nỗi cô đơn của chính mình.

Khi bên nhau, giọt mưa hòa với tiếng cười vui đùa của người giòn tan vang lên trên khắp các con phố, các nẻo đường, khắp không gian. Mưa len lỏi vào mái tóc, ướt đôi tay nhỏ bé để rồi ai đó lại được co ro thu mình lại, nép dưới một bờ vai, một tấm lưng bình yên và ấm áp. Khi bên nhau, những giọt mưa hòa với màu đèn đường của phố đêm khiến thế giới hiện lên thật long lanh và nhiều màu sắc. Khi bên nhau những hạt mưa hòa quyện tạo thành khúc hát vui nhộn và ngọt ngào, du dương để ai đó có thể bình yên mà gục đầu vào lưng ai kia ngủ ngon lành. Khi bên nhau, ai đó đã từng ước rằng chỉ cần được ở bên người ấy thì dù là bấy nhiêu mùa mưa đi qua cũng sẽ ôm ấp và yêu thương đến trọn vẹn....

Nhưng những chiều mưa như thế, chẳng còn có thể gặp lại bao giờ...

Và rồi tạm biệt người, người cất bước ra đi. Những chiều mưa trở nên lạnh lẽo và quay quắt. Những chiều mưa trở nên xa lạ và lạc lõng đến vô cùng. Đôi khi người ngồi ở một góc nhỏ với ly ca cao nóng và ngắm nhìn những giọt mưa ngoài kia, dòng suy nghĩ trải dài vu vơ: "không biết ai đó giờ thế nào". Đôi khi người chỉ ngắm nhìn chứ không dám mạnh mẽ đưa tay ra để đón lấy giọt mưa mát lạnh. Đôi khi người sợ hãi đến mức ghét cái ướt át mà cơn mưa mang đến. Đôi khi tiếng cơn mưa gào thét còn khốc liệt hơn cả tiếng cõi lòng và những tiếng nức nở của ai...

Người ta cho rằng đi qua những ngày mưa để yêu thêm những ngày nắng. Người ta mong đợi những điều xảy đến sau cơn mưa đó là cầu vồng- sự kỳ diệu của thiên nhiên. Người ta cũng mong đợi được ngắm nhìn và đắm mình vào bầu trời rạng rỡ, trong xanh phía sau mỗi cơn mưa...

Nhưng ai sẽ yêu những cơn mưa, ai sẽ ở bên cơn mưa lúc mà nó cô đơn nhất, và có ai biết rằng cơn mưa cũng biết khóc?

Star NgaCoi - Guu.vn