Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Thất nghiệp -> Con nhà thất nghiệp

Con nhà thất nghiệp

Ngọn đèn leo lét, 
Xác xơ một nóc nhà tranh; 
Trên chiếu tan tành 
Một trẻ thơ nằm im, xanh mét… 

Ngoài, trời mưa xào xạc, 
Gió tạt 
Vào vách thưa 
Mấy hạt mưa 
Mảnh mùng tơi tan tác… 

Lạnh lùng đứa bé 
Cựa mình, cất tiếng ho ran, 
Người mẹ vội vàng 
Vuốt ve rằng: “Nín đi con nhé! 
Cha con gần về tới, 
Con ôi, 
Nín đi nào!" 
Dạ như bào, 
Miệng cười, hàng lệ xối 
Cánh cửa tre từ từ mở… 

Một luồng gió lạnh chen vô, 
Đèn vụt tắt; tối mò… 
- Ai đó? 
- Ai? Mình về đây! 
Chút nữa đã bị còng; 
Mới chen vào, họ la ăn trộm! 
Nếu chân không chạy sớm 
Mặt vợ con còn thấy chi mong! 

Thôi! Bây giờ tiền đâu mua thuốc 
Cho con; chết nỗi đi Trời! 
Túng quá mới ra nghề nhơ nhuốc 
Chắc mai đây nhịn đói lắm, mình ơi! 
Hồi làm cu-li, 
Đến mua, tiệm còn bán chịu; 
Nay sở bị đuổi ra, thì 
Một đồng điếu 
Họ cũng bảo: đi! 

Âm thầm, vợ đốt đèn dầu, 
Ra chiều buồn bã. 
Chồng quên lạnh dạ, 
Ngồi thở ra, chắc lưỡi lắc đầu 

Ngoài, vẫn mưa xào xạc, 
Trong, đứa bé ho ran… 
Ngọn đèn tàn, 
Hết dầu nên lu lạt...

 

(Hồ Văn Hảo)