Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Bước đường cùng -> Cuộc đời sẽ không là ngõ cụt

Cuộc đời sẽ không là ngõ cụt

Tình yêu của tôi và người ấy được đắp xây bằng những kỷ niệm trong sáng của tình bạn học trò. Yêu qua trang giấy, bằng những cánh thư, vượt qua bao khoảng cách không gian và thời gian. Rồi người ấy ra Hà Nội làm, tôi vào Sài Gòn đi học. 

...“Anh xin lỗi! Tụi mình nên chia tay thôi N à. Hoàn cảnh mỗi đứa một nơi, nghề anh phải đi suốt, anh không thể cho em hạnh phúc gia đình. Hơn nữa, mẹ anh nói hai đứa không hợp tuổi, em thì quá nhỏ bé, yếu ớt…”

Mối tình đầu với biết bao kỷ niệm, biết bao dấu yêu của tôi đã ra đi nhẹ nhàng như thế! Không có nước mắt. Không có níu kéo. Và cũng không có cả trách cứ, hận thù…

Rồi anh đến. Anh đủ tuổi từng trải và thừa sự tự tin để theo đuổi tôi. Tôi dửng dưng. “Em không yêu anh là quyền của em. Còn anh yêu em là quyền của anh. Anh không quan tâm em có chấp nhận anh không. Anh chỉ biết là anh sẽ mãi theo và yêu em”.

Hàng ngày đến nhà, bao cuộc điện thoại, nhắn tin với những lời lẽ yêu thương chân thành anh đã tạo và lặp lại bao lần xúc cảm, đủ để gây một thói quen không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Và tôi đã cho anh và cho cả chính mình một cơ hội khi tôi hiểu rằng “quá khứ hãy để nó mãi mãi ngủ yên ở đó - tận đáy sâu trong tâm hồn”. 

Nhưng hơn một năm trôi qua, tôi vẫn chưa xin được việc. Một cử nhân loại khá mà gõ cửa nơi đâu cũng đều bị từ chối với đủ mọi lý do. Tôi biết họ đang nhìn xuống cái chân tật nguyền của tôi với ánh mắt đầy sự thương cảm. 

Và anh lại ra đi. Anh không chờ được. Anh đã quá cái tuổi để mà chờ đợi. Một năm, hai năm, lỡ tôi không có việc, chẳng lẽ bắt anh phải chờ cả đời hay sao? Mà tôi thì không muốn mình là gánh nặng của ai... Tình yêu, sự chân thành, sự sẻ chia nơi anh dành cho tôi có lẽ chỉ như là cơn gió mát thoảng qua trong lúc anh đi trên đoạn đường dài đầy nắng nóng…

Rồi tôi ra lại Sài Gòn, nơi tôi gắn bó suốt bốn năm Đại học, mong tìm được một công việc gì đó để làm. May mắn đã đến với tôi. Tôi được nhận vào làm với một công việc đúng chuyên môn. 

Thời gian là phương thuốc hữu hiệu chữa lành mọi vết thương. Tôi vui với công việc hiện tại, vui với những dự định cho tương lai. Tôi đã nghiệm ra được một điều hết sức ý nghĩa trong cuộc sống này: Con đường dài hun hút phía trước ta đang đi sẽ không bao giờ là ngõ cụt nếu ta biết tìm cho mình một hướng đi. 

Nguồn: http://bodybaby.wap.sh/lovestory/trang2/cuoc-doi-se-khong-la-ngo-cut