Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Tưởng thưởng bản thân -> Đừng Tặng Quà Em

Đừng Tặng Quà Em

Có một dạo, tôi rất hay dỗi chồng vì anh hoàn toàn không biết tạo niềm vui bất ngờ cho vợ trong những dịp đặc biệt. Trong khi người vợ mơ mộng - là tôi - lại luôn âm thầm trông mong những món quà đúng ý mình.

Tôi buồn vô cùng khi không nhận được niềm vui bất ngờ nào từ người đầu gối tay ấp mỗi đêm, rồi ghen tị với những món quà mà bạn bè mình khoe trên facebook. Chạnh lòng một chút, tự thương bản thân một chút, tôi nghĩ mình không được yêu nhiều như người ta. Tôi thấy khó chịu khi chồng luôn hỏi: “Thế em thích quà gì?”, nên thường trả lời qua loa: “Anh mua gì cũng được, hay không mua gì cũng được.”

Nhưng tôi vẫn một mình nuôi hi vọng, để một mình thất vọng. Khi người chồng thật thà nhất trái đất của tôi làm theo lời vợ dặn là không mua gì cũng được, chỉ chúc mừng suông bằng câu nói: “Anh chẳng biết phải mua gì cả. Nếu em thích gì, anh sẽ đưa em đi mua, nhé?”. Thì tôi chỉ muốn khóc thôi. Tại sao chồng tôi lại không nhạy cảm được như chồng người chứ?

Nhưng rồi tôi nhận ra là chồng tôi cũng rất miễn cưỡng khi nhận những món quà mà tôi tặng trong dịp sinh nhật, valentine... Chúng thường không đúng ý anh và rất phung phí tiền của, như lời anh nói. Anh thật ra, muốn những thứ khác – bình – thường – hơn, như một quyển sách anh đang rất thích mà tiếc tiền mấy hôm chưa mua được, hay một buổi đi uống café thư thái cùng vợ sau tuần dài căng thẳng đầu óc… Khi đoán biết được cảm xúc thật của anh, tôi hụt hẫng vô cùng. Bởi tôi đã rất cố gắng để tạo bất ngờ cho anh, khiến anh ngạc nhiên và yêu tôi nhiều hơn khi nhận quà. Nhưng kết quả làm sao thế này?

Vợ chồng tôi đã cùng nhau trải qua hơn ba năm chung sống, giận dỗi nhau nhiều lần khi tặng quà không đúng ý nhau. Để cuối cùng hiểu ra một điều, rằng một khi đã là vợ là chồng rồi thì không cần phải câu nệ hình thức nữa, cũng không phải chạy theo tình yêu của người khác. Chỉ cần chúng tôi biết dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất và thương nhau thật sự là được. Nếu có thể, chúng tôi hoàn toàn nên điều chỉnh một chút sở thích, kỳ vọng của bản thân để cả hai cảm thấy thoải mái hơn khi ở bên cạnh nhau.

Tôi chủ động thay đổi cách suy nghĩ của mình, bảo với chồng: “Anh đừng nghĩ đến việc tặng quà gì cho em nữa. Em đang cần mua một bộ đồ mặc ở nhà thu đông. Em biết chỗ này hay lắm, anh đưa em đi mua, và coi như là quà 20-10 nhé!”. Chồng tôi đương nhiên là đồng ý. Anh vui hơn vì không còn phải đau đầu nghĩ đến việc mua quà gì để tôi khỏi giận dỗi. Còn tôi thì hạnh phúc vì được chồng mua tặng một món quà đúng ý mình, dù không bất ngờ.

Tương tự như khi tôi hỏi: “Sắp đến sinh nhật anh rồi đấy, vợ chồng mình đi xem phim một hôm, rồi em định mua tặng anh một quyển sổ tay đẹp lắm. Anh thấy được không?”. Thì chồng tôi nói: “Thôi đi xem phim và đi ăn nhé, sổ tay anh có đủ rồi, để lần khác mua cũng được.” Vợ chồng tôi dễ dàng thỏa thuận được cách trải qua ngày đặc biệt cùng nhau, và đều đạt được sự thỏa mãn chung, là thấy hạnh phúc hơn từng chút một.

Thiết nghĩ, ngoài đời thực chẳng có mấy người nhạy cảm, hiểu được bạn đời của mình muốn gì nếu đối phương không chủ động chia sẻ. Nên nếu muốn được thoải mái bên cạnh nhau, thì đừng cố giấu suy nghĩ, mong muốn của mình vào trong để rồi thất vọng và chán chường khi mọi việc không như ý. Cuộc sống vợ chồng đương nhiên cần những giây phút ngọt ngào, lãng mạn, nhưng nó cũng không bớt ý nghĩa đi nếu cả hai ngồi xuống cùng bàn bạc nên đi đâu, làm gì hay mua gì cho nhau.

Bởi đã là vợ chồng thì không còn cần phải chơi trò đuổi bắt suy nghĩ với nhau nữa. Sự thẳng thắn bày tỏ quan điểm trong hôn nhân cũng là một cách hay để mối quan hệ trở nên bền chặt hơn.