Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cô đơn giữa đời -> Em đừng một mình nữa, anh sẽ đau lòng...

Em đừng một mình nữa, anh sẽ đau lòng...

Guu.vn - Anh không có lỗi, cô không có lỗi và cuộc đời này cũng không có lỗi với họ. Chỉ là cô độc trở thành một phần tất yếu trong cuộc đời cô, một phần không thể nào bỏ đi được, trở thành định mệnh của cô... Cô chỉ cần ai đó sẽ không rời bỏ cô, một ai đó ở lại bên cạnh cô, hứa hẹn sẽ mãi không rời xa. Ngày qua tháng lại, đôi lúc trong đêm tối, hồi tưởng lại những chuyện chôn sâu tận đáy lòng, những thứ đã từng có được, từng đánh mất, từng vui, rồi cũng từng buồn; cô chợt thấy chạnh lòng, chợt thấy cô độc đến đau đớn.

Cô thích uống cà phê một mình, đọc sách một mình. Cô thích đi xe buýt một mình cũng như đi bộ về nhà một mình. Những việc đấy giúp cô có thời gian để suy nghĩ. Nó khiến tâm trí cô được tự do. Cô cũng thích ngồi ăn một mình hay nghe nhạc một mình. Nhưng khi nhìn thấy hai mẹ con nào đó, hay một cô gái hạnh phúc bên cạnh người thương, hoặc những người bạn tốt đang vui cười, cô nhận ra rằng mặc dù cô thích ở một mình, cô lại không thích cô đơn.

Bầu trời thì đẹp, nhưng con người thì buồn. Cô chỉ cần ai đó sẽ không rời bỏ cô, một ai đó ở lại bên cạnh cô, hứa hẹn sẽ mãi không rời xa. Ngày qua tháng lại, đôi lúc trong đêm tối, hồi tưởng lại những chuyện chôn sâu tận đáy lòng, những thứ đã từng có được, từng đánh mất, từng vui, rồi cũng từng buồn; cô chợt thấy chạnh lòng, chợt thấy cô độc đến đau đớn.

Thế nhưng, dường như cô đã quá quen với câu chuyện một mình. Một mình đi cà phê, một mình đi xem phim, một mình đi ăn, một mình dạo phố, một mình sống trong một căn nhà nhỏ và một mình nhìn năm tháng của mình trôi đi.Cô từng rất sợ hãi cảm giác ỉ lại, dựa dẫm vào một ai đó, còn bây giờ, cô lại rất sợ hãi sự cô đơn, lẻ loi của chính mình.

Bạn cô từng hỏi liệu có khi nào cô thấy quá cô đơn, cảm thấy tủi hờn vì nó; lúc đấy cô không biết nói lại điều gì, bởi đúng là cô đã từng rất buồn, rất sợ, nhưng dần dần, thói quen dạy cho cô cách thích ứng với tất thảy. Cô không còn oán hận ai, tình yêu cũ hay những người bỏ cô lại phía sau lưng. Cô chỉ yên tĩnh sống cuộc đời nhỏ bé của mình, một cuộc đời phẳng lặng, không một gợn sóng.

Không phải cô chưa từng cố gắng bước ra khỏi cái bóng của quá khứ, sự sợ hãi và cả nỗi cô đơn đeo bám cô. Nhưng mỗi lần cô cố gắng vươn mình ra, đón tình yêu của một ai đó thì chỉ càng khiến cô thêm đau lòng và lùi sâu hơn vào cái vỏ của chính mình. Anh từng xuất hiện trong cuộc sống của cô, cố gắng kéo cô ra khỏi cái bóng khổng lồ của quá khứ, nhưng rồi sau cùng, anh cũng bỏ cô lại, như bao người đã bỏ cô lại mà bước đi.

"Em đừng một mình nữa, anh sẽ đau lòng." Là tất cả những gì anh đã nói với cô lúc ấy. Cảm giác người mình yêu thương bất lực với cuộc đời, bất lực với cả chính mình khiến cô không cách nào chịu được.

"Anh xin lỗi"

Anh không có lỗi, cô không có lỗi và cuộc đời này cũng không có lỗi với họ. Chỉ là cô độc trở thành một phần tất yếu trong cuộc đời cô, một phần không thể nào bỏ đi được, trở thành định mệnh của cô.

Nhưng tôi nghĩ cô vẫn đợi một ai đó, đủ kiên trì cũng như đủ chân thành, nói với cô rằng: "Em đừng một mình nữa, anh sẽ đau lòng lắm."

Nhiên

Ảnh: Favim

Hoa Tạ - Guu.vn