Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Đứng dậy sau vấp ngã -> Giá như giờ con có thể về nhà! Sau một ngày dong duổi con chỉ cần được thấy bố mẹ sau cánh cửa..

Giá như giờ con có thể về nhà! Sau một ngày dong duổi con chỉ cần được thấy bố mẹ sau cánh cửa..

Ngày con bế tắc trong cuộc sống tự lập con không nói với mẹ được, con lại giam mình trong suy nghĩ, đâu có ai có thể lắng nghe con như mẹ, và không ai thương con như mẹ... Bao nhiêu nước mắt con gạt đi rồi lại trào ngược cứ thế lăn dài trên má con,.... Con bấm số của mẹ con vội tắt đi, con viết tin nhắn rất dài và con xoá đi từng chữ từng chữ nặng nhọc, con sợ phải thấy mẹ lo lắng cho con... Con sợ mẹ thấy con yếu đuối chông chênh trên bước đi đường đời của con, bây giờ và mai sau. Con lại ôm tất cả vào lòng gối lên hàng lệ cay ngủ say - sớm mai dậy con lại thấy mình rất ổn trong chuỗi buồn không yên qua ngày. Tất cả, tất cả mẹ à! là con dối lòng. Vì con muốn giấu đi..

Hà Nội!. Hôm nay buồn khác quá mẹ ạ!. Trên con phố quen ở nơi thành thị náo nhiệt này con thèm đèo mẹ phía sau xe, thèm được nói với mẹ đủ điều!. Giá như mỗi lần nản lòng, con có thể gọi mẹ đi quanh cái thành phố ồn ã này dốc bầu tâm sự như khi con ở trong vòng tay của mẹ. Giá như chiều nay, con đèo mẹ đi kể cho mẹ nghe những ngày vừa rồi con sống ra sao, con học như thế nào, công việc của con đến đâu, con làm những gì,....

Ngày xa mẹ con chỉ biết tìm những cuộc vui chớp nhoáng, đã có lúc con vội tắt máy khi mẹ gọi để tiếp tục chơi. Đó là những lúc con chẳng còn biết mẹ mong ngóng con như thế nào, mẹ nhớ con ra sao. Cho đến khi, con có say, có đau, có ốm, có mệt mỏi những người bạn nâng chén cùng con họ cũng không ai thèm bận tâm chăm lo cho con,họ chỉ là bạn và mang những lời sáo rỗng bọt nước để thổi ngọt nhạt vào tai con....

Cả những ngày: Ngày con bế tắc trong cuộc sống tự lập con không nói với mẹ được, con lại giam mình trong suy nghĩ, đâu có ai có thể lắng nghe con như mẹ, và không ai thương con như mẹ... Bao nhiêu nước mắt con gạt đi rồi lại trào ngược cứ thế lăn dài trên má con,....

Con bấm số của mẹ con vội tắt đi, con viết tin nhắn rất dài và con xoá đi từng chữ từng chữ nặng nhọc, con sợ phải thấy mẹ lo lắng cho con... Con sợ mẹ thấy con yếu đuối chông chênh trên bước đi đường đời của con, bây giờ và mai sau. Con lại ôm tất cả vào lòng gối lên hàng lệ cay ngủ say - sớm mai dậy con lại thấy mình rất ổn trong chuỗi buồn không yên qua ngày. Tất cả, tất cả mẹ à! Là con dối lòng. Vì con muốn giấu đi..

Bố vĩ đạii, người đàn ông yêu con vô điều kiện. Nếu có thể con sẽ xách xe lao qua 200km về để uống với bố một chai bia ngay lúc này bố to lớn ạ!. Khi mà ngồi xuống bàn nhậu ở cái nơi khói bụi này ngụm bia nó không có vị thứ tha, độ chia sẻ như khi con ngồi với bố, xung quanh con là ánh mắt dò xét, câu nói hàm ý và cả khuân mặt diễn sâu. Mỗi lần nhấc ly con luôn phải tự nhắc mình không được say, và bất cứ cuộc vui nào cho dù phê díu con cũng phải về nhà. Bởi ở chốn xô bồ phố xá ấy đâu có cảm giác an toàn khi ngồi uống với bố của con, họ không yêu con vô điều kiện, họ đâu sợ con buồn đúng không bố?

 

lisasparadise.tumblr.com

Có thể sau một ngày dong duổi con chỉ cần được thấy bố và mẹ sau cánh cửa thì con đã thấy vơi đi bao điều nhọc nặng trong tâm can... Đã có lúc con ước con làm một thằng con trai, dẫu cho con lỡ có nghịch một chút, có quá chén hoặc có lao xe điên một tý cũng chẳng ai thèm đếm xỉa trách mắng con là đồ hư hỏng. Tự tại hơn con gái biết mấy, ngông hơn đàn bà biết bao.

Nếu như bố có thể cho con mọi thứ chỉ cần nghe lý do vì sao con cần bố sẽ cố gắng làm tất cả cho con. Còn.... Ở đây! họ sống cho và nhận đều có mục đích và cái họ cần là lợi ích mà con có thể đáp ứng cho họ. Nhưng từ khi con biết dấu mình hay con hòa nhập vào vai diễn trong vô vàn vở kịch của những con người xa lạ đó, con chẳng còn có khoảng không cho chính mình. Con ép mình cười giả tạo và học nói những lời có cánh.

Đã có phút tĩnh lại con nhìn về những gì đã xảy ra, những gì đang diễn ra, những gì sắp xảy ra, con chớt thấy:"Sống như thể cuộc sống của những người khác, sống không còn là chính con".

Nhưng nếu con cứ là con, liệu mọi người quanh con họ sẽ ghét đúng không?. Sinh ra bản tính không ưa dối trá, nên con cố thảo mai cũng bị cái tính nóng nảy, thẳng thắn lật tẩy. Con thật thấy con đã có phút yếu đuối, thế rồi mọi chuyện cũng ổn cả, nếu không là chính mình con sẽ là những bản sao của bản sao khác mà thôi. Chà! Cuộc sống này sao nó không êm ả, bình yên như khi con còn trong vòng tay bố mẹ nhỉ?.

Những chiều muộn, phố xá lên đèn, con chỉ muốn về nhà với bố mẹ, để trút bỏ bộ mặt nạ hoàn hảo ra. Cảm giác khi ấy nhẹ tâm và an yên biết mấy.

Hàn Vi - Guu.v

( Nguồn: https://guu.vn/myguu/huong.ly.37051579/gia-nhu-gio-con-co-the-ve-nha-sau-mot-ngay-dong-duoi-con-chi-can-duoc-thay-bo-me-sau-canh-cua-CSomIHYzErtJ7.html)