Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Hận đời -> Hận chồng vì bị anh phản bội

Hận chồng vì bị anh phản bội

Nằm bên anh nhưng không còn cảm giác yêu thương của ngày nào. Tôi cố gắng sống vì con gái còn quá nhỏ, cũng không thể nói những suy nghĩ của mình với anh vì công việc anh khá nhiều, tôi không muốn anh phải buồn.

Tôi 27 tuổi, kết hôn được hai năm và có bé gái một tuổi, chồng hơn tôi năm tuổi, rất hiền lành và dễ mến. Gia đình tôi có thể gọi là hạnh phúc nếu như không có ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình. Chúng tôi quen nhau được bốn năm thì kết hôn, rất hợp về mọi quan điểm trong cuộc sống, chưa hề cãi nhau chuyện gì. Anh là người đàn ông tốt, tôi luôn tự hào về chồng mình. Công việc và cuộc sống đôi lúc cũng gặp khó khăn nhưng chưa bao giờ chúng tôi căng thẳng với nhau về vấn đề này.



Mọi việc cứ như thế trôi qua, đến một ngày tôi mở máy tính của anh lên tìm tòi thì nhìn thấy hình của cô gái đó (chỉ là hình trên Facebook, anh thích nên đã tải về lưu vào máy). Chị ấy lúc nhỏ sống chung xóm với chồng tôi, học đến lớp bảy thì chị chuyển về quê ngoại cùng mẹ vì bố mẹ chị ly hôn, cả hai mất liên lạc với nhau từ đó. Cách đây vài tháng, anh tập tành chơi Facebook dưới sự hướng dẫn của tôi, rồi hai người họ tìm thấy nhau trên này, kết bạn và mọi chuyện phát sinh từ đó.

Chị nói chuyện ngọt ngào, tỏ tình với anh và dĩ nhiên đàn ông hiếm khi từ chối, họ bắt đầu cuộc tình từ khi ấy. Khoảng một tháng sau chị quay về quê thăm gia đình bên nội, tôi đã gặp chị trong một buổi đi chơi cùng chồng và những người bạn trong xóm, người phụ nữ nhỏ con nhưng xinh xắn, nói chuyện nhẹ nhàng và ngọt ngào. Hai ngày sau chị trở về nhà. Chồng tôi và chị vẫn liên lạc với nhau thường xuyên mà tôi không hề hay biết. Khi phát hiện ra những hình anh lưu trên laptop thì tôi đã hiểu vấn đề nhưng tôi ngây thơ quá, chỉ nghĩ chồng thích chị ấy.

Anh xin lỗi và bảo sẽ xóa hình đó đi, tôi tin theo lời anh rồi bỏ qua. Những ngày sau đó anh chơi với con nhiều hơn, thưa dần những cuộc chat chit. 10 ngày sau, tôi ngồi lại máy tính anh nhưng hình chưa được xóa mà ẩn đi dưới hình thức khác. Tôi tức quá xóa luôn, tiếp tục vào thùng rác để xóa tiếp và ở đây tôi phát hiện ra điều bí mật của hai người là một vài cái hình anh và chị chụp cùng nhau ở Huế. Sau chuyến về thăm quê nội khoảng 10 ngày thì chị đi du lịch ở đó, thật trùng hợp chồng tôi có chuyến đi công tác ngay ngày hôm đó. Họ đã hẹn hò nhau như thế, còn làm gì chỉ có họ mới biết được. Anh thề thốt cả trăm lần tôi cũng chẳng tin.

Dù rất đau khổ, muốn gào thét nhưng tôi đã không làm thế, chỉ đóng cửa phòng và ngồi lại nói chuyện với chồng. Anh đã thú nhận hai người thích nhau, thích lắm, ôn lại những kỷ niệm ấu thơ và cảm xúc ùa về, chị quá ngọt ngào nên anh xao xuyến. Tôi như chết lặng khi ngồi nghe chồng kể, dĩ nhiên anh lại tiếp tục thề thốt, khóc lóc và van xin tôi tha thứ. Tôi rời khỏi nhà mà chẳng biết nói gì với chồng, chỉ có nước mắt rơi không ngừng, đến chết tôi cũng không tin người đàn ông đó lại phản bội mình.

Hai ngày sau đó tôi đọc được đoạn chát của họ, chồng tôi kết thúc với chị, chị quay qua trách móc, khóc lóc rồi níu kéo. Tôi điện thoại với chị để nhắc nhở, chị chối quanh và đổ lỗi cho chồng tôi, nhồi nhét vào đầu tôi những điều không tốt về anh, dĩ nhiên tôi không tin ai trong hai người nữa rồi. Nghĩ lại lúc đó tôi hiền thật, đáng lý nên gửi đoạn chat đó cho chồng chị thì mới hả giận.

Cuộc tình của họ kéo dài được hai tháng và mọi chuyện kết thúc đã hai tháng nay rồi. Anh đã biết sai lầm, làm việc nhiều hơn và chăm sóc vợ con nhiều hơn, thế nhưng tôi không biết làm sao vì không một ngày nào tôi quên được chuyện đó. Dần dần tôi trở nên im lặng hơn, nụ cười cũng không còn tươi như trước. Tôi hận chồng lắm, nằm bên anh nhưng không còn cảm giác yêu thương của ngày nào. Tôi cố gắng sống vì con gái còn quá nhỏ, cũng không thể nói những suy nghĩ của mình với anh vì công việc anh khá nhiều, tôi không muốn anh phải buồn.

Tôi chỉ biết ôm nỗi đau đó một mình, thật lòng không muốn sống cùng anh nữa, nhìn anh tôi thấy xa lạ, không biết anh đang nghĩ gì, có còn nhớ chị ấy không, còn yêu tôi không. Tôi thất vọng lắm, cảm thấy tiếc nuối cho gia đình mình, đúng ra chúng tôi rất hạnh phúc nhưng cuộc sống không bao giờ hoàn hảo. Tôi phải làm sao để sống tiếp với anh đây?

nguồn : http://kenhtinso.com/Tam-su-9/6891/Han-chong-vi-bi-anh-phan-boi/