Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

Trang chủ -> Thấy mình quá khổ -> Hãy học cách gói gém tàn nhẫn của người khác, bỏ gọn gàng, mang theo phía sau lưng một cách vô hình...

Hãy học cách gói gém tàn nhẫn của người khác, bỏ gọn gàng, mang theo phía sau lưng một cách vô hình...

Guu.vn - Để khi đi trên đường gặp lại là ta còn đủ lạnh lùng bước lên trước, can đảm bỏ lại phía sau đôi mắt long lanh ngày nào gieo cho ta nỗi đau ngày ấy.

Nếu một ngày đẹp trời bỗng dưng tôi cảm thấy đau, rất đau. Tôi cảm thấu lòng mình quạnh thắt, mạch ngừng chảy, giác cảm như tim ngừng đập. Tôi dối lòng mình trong hi vọng: "Chỉ là tôi hơi đau đớn một chút thôi, chỉ một chút dành cho nửa đời trưởng thành còn lại."

Tôi đã thấy một ánh nhìn thương hại.

Đừng! Đừng nhìn tôi bằng ánh nhìn đậm mùi thương hại ấy, thật giả tạo làm sao. Làm ơn đừng thương hại một kẻ như tôi. Tôi không xứng đáng nhận được thương hại từ bất cứ ai làm tôi đau. Điều đó quá rẻ, đừng hoài phí nó và trao nó cho tôi. Nén nỗi đau ấy và ném vào nơi tăm tối nhất, đó là điều tốt nhất tôi có thể làm!

Tệ lắm đúng không hay chưa hẳn, chưa đủ tồi tệ hơn?

Phải rồi! Phải đủ tàn nhẫn như ai đó mới có thể làm ta ngừng đau trong phút chốc. Tiếc là ta không thể làm điều ấy dễ dàng. Nghe đơn giản nhưng phức tạp làm sao. Thôi thì để tôi tự học lấy bài, tự làm bài tập và tự tay giải bài này. Để tôi thấy đôi khi học cách quên không phải là dễ ợt như đã rồi.

Học cách gói gém tàn nhẫn của người khác bỏ gọn gàng mang theo phía sau lưng một cách vô hình. Để khi đi trên đường gặp lại là ta còn đủ lạnh lùng bước lên trước, can đảm bỏ lại phía sau đôi mắt long lanh ngày nào gieo cho ta nỗi đau ngày ấy.

Như một lời khuyên chết tiệt ta từng được nhận: "Tất cả rồi sẽ qua thôi"!

Mặc dù tôi biết tất cả sẽ không trôi qua dễ dàng vào một ngày nào đó mọi thứ bổng hiện rõ từng nét một. Thôi mơ nữa đi, nuốt nó vào và sẵn sàng đón nhận nỗi đau thứ một tỷ bảy trừ một này đi. Đường hẵng còn dài chẳng ai thấu cảm được nó ngoài bản thân ta.

Đến lúc ta đón nhận sự trưởng thành cho nửa đời còn lại của ta. Ta sẽ mạnh mẽ như con thiêu thân lao mình băng qua những nỗi đau. Như một ngón nến ngày vụt tắt rồi đêm đến được tỏa ngát lên. Trưởng thành phải trải nghiệm nỗi đau, càng đau nhiều càng khiến ta trưởng thành và trưởng thành hơn nữa. Thà đổi lấy nửa đời trưởng thành để bớt xém đau đi một chút, còn hơn ôm cả một đời đau đớn trong mộng đẹp.

Nguyễn Tân - Guu.vn