Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cô đơn giữa đời -> Học cách buông tay và làm bạn với cô đơn!

Học cách buông tay và làm bạn với cô đơn!

Guu.vn - Yêu thương đủ rồi. Vụn vỡ đủ rồi. Mỗi một mối tình đi qua cuộc đời, ta lại tự dặn lòng, yêu đương làm gì, mọi thứ rồi cũng dở dang và hòa đi cùng gió. Lần này rồi lần khác, chỉ còn ta ở lại thôi, cũng đã thôi không chờ đợi một ai nữa, thôi không nhớ nhung và yêu thương nữa. Ừ, hãy học cách buông tay đi! Làm bạn với đơn côi, cũng tốt mà...

Cơn mưa ấy vẫn nặng nề trút xuống, từng giọt chạm nhẹ xuống nền đất rồi một giọt khác cũng rơi theo, đan xen vào nhau. Sự u buồn, lạnh lẽo giữa con mưa rào ấy là điều không gì che đi được. Khi mưa rồi, người ta mới nhận ra, thì ra Sài Gòn cô đơn đến thế!

Đứng giữa cơn mưa buồn tẻ ấy, hệt như cảm giác bị bỏ rơi. Lúc bị bỏ rơi, người ta mới nhận ra, thì ra mình không quan trọng, thì ra cái cảm giác này nó đau đớn mà chán ngán đến thế này.

Giữa dòng người xô bồ tấp nập, chỉ mình ta và bầu trời xanh đó, dừng chân lại và nhận ra sự hiu quạnh đến đáng sợ trong tim. Không còn một ai vỗ về an ủi, không còn một ai cất bước cạnh bên, không còn một ai mỉm cười xoa đầu, và cũng không còn một ai nhớ về ta.

Sài Gòn vô tâm lắm! Ta bơ vơ giữa phố xá tấp nập, tim ta lạnh lẽo, không chút cảm giác. Nhưng Sài Gòn vẫn thế, vẫn hối hả, vẫn vội vã, vẫn lặng thinh...

Không một ai ở bên cạnh mình là lúc ta sợ hãi nhất. Dù ta buồn, ta vui, ta cười, ta khóc,... Không một ai, không một ai có thể thấu hiểu và chấp nhận nó. Nước mắt thì vẫn cứ rơi, nụ cười thì vẫn cứ nở. Và ta... thì vẫn cứ cô đơn.

Cái nỗi buồn vô định ấy, tưởng chừng như đã tồn tại từ hàng nghìn thế kỉ. Nó dai dẳng, da diết, cứ tồn tại mãi chỉ để giày xéo tâm hồn đang héo mòn và mục nát của ta. Chẳng biết buồn vì điều gì, chẳng biết phải làm sao. Chỉ là cứ lặng im, thế thôi. Không muốn chờ đợi nữa rồi. Đã quá lâu cho một ai khác nữa rồi.

Buồn vì ai cơ chứ! Chỉ là cứ thích ở một mình, ngồi vào một góc, lặng lẽ nghe những bài tình ca không lời cũ rích mà cứ ngỡ như nó được tạo ra để dành cho ta. Giữa chốn Sài Gòn này, liệu có ai đủ kiên nhẫn để chờ đợi ta chứ? Chỉ ta và nỗi buồn này thôi. Giữa dòng người đang cất bước vội vã này, liệu có ai chấp nhận dừng lại để nắm lấy tay ta và cùng nhau tiếp tục bước đi chứ? Không, sẽ không bao giờ đâu. Định mệnh và duyên số đã trói buộc ta với cô đơn rồi. Ta vẫn sống tốt mà. Chỉ là đôi lúc về đêm lại cứ thấy trống trải, tẻ nhạt làm sao!

Ừ thì ở với cô đơn, ở với nỗi buồn ấy cũng tốt mà! Không cần phải nhớ ai cả, không cần thương ai cả. Cô đơn lại cho ta một cuộc sống nhẹ nhàng, êm đềm đến mức nhàm chán.

Nhưng mỗi khi đêm về lại co ro trong chăn một mình, lắm lúc lại nhớ đến một vòng tay ấm áp, êm ái nào đó mà giờ chỉ còn lại trong chút hồi ức đẹp đẽ còn đọng lại xuyên qua những mối tình vụn vỡ. Cô đơn cũng như cho bản thân chút thời gian để yêu thương bản thân hơn nữa, suy nghĩ về tương lai và cuộc sống nhiều hơn.

Yêu thương đủ rồi. Vụn vỡ đủ rồi. Mỗi một mối tình đi qua cuộc đời, ta lại tự dặn lòng, yêu đương làm gì, mọi thứ rồi cũng dở dang và hòa đi cùng gió. Lần này rồi lần khác, chỉ còn ta ở lại thôi, cũng đã thôi không chờ đợi một ai nữa, thôi không nhớ nhung và yêu thương nữa.

Người ta nói, trao đi nhiều rồi cũng chẳng nhận lại gì đâu. Đúng thật nhỉ! Ngày tháng trôi qua nhanh như cơn gió đầu xuân nhẹ thoảng qua thế thôi, những mối tình tưởng chừng bền vững, đẹp đẽ lắm cũng chóng vánh vụt mất khỏi tầm tay. Nhớ thương của quá khứ giờ đã trôi đi theo áng mây trời, để lại một trái tim hụt hẫng, thất vọng và không tin vào duyên phận nữa.

Ngày nối tiếp ngày, cũng chỉ như những nỗi buồn thoáng chốc nối lấy nhau thôi. Sự cô đơnxóa nhòa duyên phận mất rồi. Nó như bùa chú vậy, làm người ta quên cả yêu thương, cứ đẩy mình vào những cuộc vui, những trò chơi, rồi khi tiệc tàn, trò chơi dứt, cả thế giới quay về lại quỹ đạo cũ. Ta vẫn thế, vẫn xoay quanh sự nhàm chán và tẻ nhạt của cái hiu quạnh này. Nhịp sống Sài Gòn vội vội vàng vàng làm ta lười yêu, lười thương, lười nhớ, lười chờ đợi. Sống cho riêng ta thôi, sống cho một cuộc đời chán chường này thôi.

Yêu thương đã đủ, sức sống trong tim lại cạn kiệt, vơi dần theo mỗi lần đổ vỡ, tâm hồn héo úa. Mặt trời vẫn bừng sáng, như tỏ rõ những mũi khâu chắp vá vào nhau, cố che khuất đi từng vết thương trong tâm hồn ấy, tâm hồn đã chai sạn đi vì cô đơn ấy. Mặt trời chiếu tỏa, làm cuộc đời trông thật tuyệt, thật yên ắng và thanh bình. Những bão táp cuồn cuộn bên trong trí óc của ta cũng dần chậm lại, thôi không ầm ĩ như trước nữa.

Nhiều lúc cứ thẫn thờ, bên tai là bao nhiêu nhịp sống, nhưng vẫn chẳng thể cảm nhận được gì. Vẫn cứ thích trói bản thân lại, thu mình lại, để tự mình bảo vệ và ôm lấy mình. Những bản tình ca nối nhau phát lên trong tai nghe, ủ ấm tâm hồn lạnh lẽo ấy, như cái cảm giác được vỗ về xưa kia. Những tiếng đàn nhẹ nhàng, buồn da diết cứ ngân vang, xoa dịu những nỗi đau chưa thể lành được.

Cô đơn, một mình nhưng lại chẳng chấp nhận những cánh tay đã dang sẵn, đang chờ đợi cái ôm đáp lại của ta. Ừ, yêu thương mệt mỏi lắm, nỗi đau vẫn chưa lành lặn mà, thời gian sẽ làm phai mờ tất cả. Cứ vơ đại một cái lí do nào đó, vớ vẩn lắm phải không? Nhưng mà, người cũ chưa đi, người mới đã đến, rồi con tim làm sao còn chỗ chứa? Tim sẽ vỡ vụn đấy! Tim bé lắm, nhỏ lắm! Đừng làm nó vỡ vụn ra từng mảnh. Đừng nhồi nhét vào như thử thách sức chịu đựng của nó. Tim vỡ rồi thì không yêu được nữa đâu! Không thương, không nhớ ai nữa đâu!

Màn đêm rồi sẽ kéo đến. Khi những vết thương cứ đua nhau rỉ máu, tim cũng khô cằn dần. Nhưng yêu mãi, cũng thế thôi, cũng chỉ kết thúc bằng hai chữ "không hợp", cũng quay về cuộc sống trước kia, vờ như chưa hề có gì xảy ra, gắng gượng dù tim nhói đau từng hồi. Cứ nén chịu, cứ ôm hi vọng một ngày nào đó, sự yêu chiều, sự dịu dàng ấy sẽ trở lại, nhưng vẫn chỉ mãi là giấc mơ. Sự dịu dàng ấy cũng chỉ là một cơn say nhất thời thôi! Trở về với cô đơnthôi!

Giữa phố, người ta vẫn cứ ôm lấy nhau, trao nhau từng lời yêu thương. Còn ta, chỉ có thể gặm nhấm kí ức, tự dằn vặt bản thân mà thôi. Cứ tự lừa mình dối người, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi! Không, tôi không ổn chút nào, tôi chỉ muốn hét lên thật to, hét lên cho cả thế giới biết, tim tôi rỉ máu rồi đấy, đừng dùng dao cứa vào nó nữa mà! Từng lời yêu đương ngọt ngào xiết bao, giờ lại là thứ giết chết con tim. Quá khứ vẫn chẳng thể trôi đi. Vẫn cứ tồn đọng lại trong một góc tâm hồn như thế, vẫn cứ chiếm giữ một mảnh hồi ức quý giá vô ngần.

Từng cuộc tình vẫn cứ nối lấy nhau như mối dây rợ lằng nhằng buộc quanh con tim, trói nó thật chặt giữa những mảnh kí ức cũ kĩ đã tàn lụi theo năm tháng.

Nhớ nhung gì nữa, khi trái tim và trí óc đã quá chật hẹp rồi. Đừng cố nhồi nhét thêm những mảnh tình hay cố cứu vãn một mối tình chán nản đang cố buông tay ra nữa. Hãy buông tay và làm bạn với cô đơn đi, cũng không quá tệ đâu!

Mái tóc đen tuyền đẹp đẽ xưa kia ấy, giờ đã nhuốm màu vàng của nắng mất rồi, nó chẳng còn mượt mà như trong tiềm thức của anh nữa đâu, giờ ở đây, tôi và nó, đã rối bời rồi! Nó không đẹp đẽ như anh vẫn nhớ đâu. Chiếc cub ấy, mũ bảo hiểm ấy, những cuộc chơi, những chuyến đi cùng nắng gió ấy, đã làm cho nó ngắn đi rồi, đã khiến nó nhuốm màu vàng chát úa đó rồi. Nó chẳng còn nữ tính như khi anh nhẹ nhàng vuốt ve thật dịu dàng nữa rồi!

Bờ môi hồng hồng, căng mọng xưa kia ấy, giờ đã khô nứt, mang màu thâm kì quặc kia mất rồi, nó chẳng còn mềm mại như khi xưa đâu. Những nụ hôn nồng cháy khi xưa cũng hòa lẫn cùng gió, phai tàn hết cả rồi. Chẳng ai có thể bắt bờ môi ấy đẹp đẽ như ngày trước nữa. Anh cũng chẳng còn mỉm cười nhẹ rồi hôn phớt lên nó như ngày ta yêu nhau xưa kia nữa mà, sao nó phải đẹp cơ chứ?

Làn da trắng trẻo, hồng hào khi xưa giờ cũng chẳng còn mềm mại nữa đâu anh ạ! Nó giờ, sạm đi vì nắng nhiều lắm rồi. Nắng luyện cho nó trở nên cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn. Những cơn gió trộn lẫn với cái nắng gay gắt đã tước đi màu da trắng hồng mà anh từng thích vuốt ve rồi. Nhưng nắng gió cho nó sự rắn chắc, cũng nhắc nó không được yêu ai nữa. Anh cũng chẳng còn vuốt ve, người ta cũng không thèm chiều chuộng, sao tôi phải giữ gìn nó? Bán nó đi cho nắng gió, đổi lấy một tâm hồn cứng cỏi, tôi đã quá hời rồi anh ạ!

Đôi mắt tôi từng to tròn long lanh. Nó đen láy đẹp đẽ tuyệt vời. Anh của bây giờ lại chê nó xấu, nó vô cảm. Anh bĩu môi bảo nó lạnh lẽo mà vô hồn. Phải! Vì nó luôn là thứ rơi nước mắt vì anh mà! Cũng giống như tôi, từng là thứ mà anh bảo xinh đẹp, nhưng giờ ở đây, tôi là gì chứ? Chỉ là một đứa con gái, vì tình mà bán thân cho nắng gió, bán đi sắc đẹp cho mây trời, trao trả lại tâm hồn cho cô đơn. Tôi còn gì chứ? Tôi là gì chứ? Tôi, là người con gáitừng thương anh. Tôi, là người con gái từng hạnh phúc. Tôi, là người con gái của cô đơn và dằn vặt. Tôi, người bạn của đơn côi...

Dương Vĩ - Guu.vn