Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Nỗi buồn khôn tả -> Học cách chấp nhận để hạnh phúc

Học cách chấp nhận để hạnh phúc

Có thể nhiều người sẽ nghĩ khác tôi. Nhưng sau một lần đổ vỡ hôn nhân, tôi đã nghiệm ra điều đó.

Tôi từng có một cuộc hôn nhân với người đàn ông giàu có. Anh giỏi giang, thành đạt và là nguồn thu nhập chính trong gia đình. Lúc đấy tôi 20 tuổi, hoàn toàn tin tưởng vào sự chung thủy của anh, đặc biệt quan niệm tuổi trẻ của tôi là yêu không hối hận, tin tưởng thì mới bền lâu. Tôi chỉ làm nhân viên văn phòng bình thường, với mức thu nhập vừa đủ.


Người ngoài nhìn vào đều nói tôi may mắn, vì đã lấy được anh. Tôi cũng tự cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc vô cùng khi được yêu thương và làm vợ anh. Tôi đắm chìm trong tình yêu của anh suốt 2 năm làm vợ chồng. Chúng tôi hòa hợp trong mọi chuyện, luôn ôm hôn nhau khi có thể, dù là vợ chồng chúng tôi vẫn như một cặp tình nhân.

Học cách chấp nhận để hạnh phúc


Suốt những năm tháng đó tôi không bao giờ đụng vào điện thoại hay thứ gì cá nhân của chồng, vì tôi tin tưởng anh. 
Nhưng giông bão đã tự tìm đến, khi hôm đó anh đi công tác nhưng để quên máy tính cá nhân ở nhà, anh cần gấp một cái hợp đồng liền bảo tôi mở máy chuyển file qua mail cho anh. Khi chuyển file thì trong máy đã đăng nhập sẵn một tài khoản, nên tôi dùng luôn tài khoản đó. 


Để đảm bảo là tôi đã gửi file cho chồng, tôi vào tài khoản đó kiểm tra lại thì vô tình thấy những hình ảnh còn lưu trữ trong mail. Tôi như người không hồn khi thấy những clip nóng của chồng và nhiều cô gái khác nhau, họ đã làm chuyện đấy với nhau và quay clip lại, gửi cho nhau. 


Dù tôi chưa bao giờ để chồng phải thiếu thốn điều gì. Dù anh có bao biện rằng luôn yêu tôi hay gì đi nữa thì đó cũng là điều khiến tôi không thể tha thứ được. Chúng tôi đã chia tay nhau sau những ngày tháng say đắm nồng nàn, điều đó thật khó khăn và nó làm tôi mất niềm tin vào tình yêu, vào hôn nhân thật sự.


Sau biến cố đó tôi đã lao vào kinh doanh, mở một cửa hàng buôn bán mỹ phẩm. Chồng cũ thường xuyên ghé qua cửa hàng nói mua cho mẹ anh ấy cái này cái kia, cốt để gặp lại vợ mình. Lúc nào không có người ở cửa hàng, chồng cũ cũng đều đề cập đến chuyện quay lại, nói nhớ và không thể chịu nổi. Có lúc anh ấy còn suýt trở thành kẻ cưỡng bức vợ mình giữa thanh thiên bạch nhật, nhưng tôi đã tát cho anh một cái thật đau để anh nhận ra chúng tôi đã thực sự kết thúc. 


Công việc kinh doanh mới khiến tôi tiếp cận được với nhiều người phụ nữ ở những hoàn cảnh khác nhau, tôi đã vô tình gặp được một người thầy trong cuộc sống. Chị đã cứu vớt niềm tin trong tôi và khiến tôi nhận ra bấy lâu nay mình đã sống quá ảo, phụ nữ cần tự tin nhưng không được ảo tưởng. Chị đã nói đúng bản chất cuộc sống của chúng ta, rằng mọi thứ đều là tạm bợ, chỉ có nhân cách là vĩnh viễn. Nếu có lúc phụ nữ cũng ngoại tình tư tưởng, cũng xao xuyến bởi một người đàn ông khác chồng khi họ quan tâm, cũng có lúc mơ về họ thì đó chính là phần thứ hai của con người chúng ta. Đàn ông cũng vậy, họ cũng có phần thứ hai, nhưng họ khác chúng ta vì họ có thể thực hiện hóa được điều đó, bởi sự liều lĩnh và chinh phục là đặc điểm giới của đàn ông, cũng giống như đố kỵ là đặc điểm giới của phụ nữ. Điều đó chúng ta không thể ép họ cũng như ép mình thôi đố kị. Nó là như vậy.


Cuối cùng, điều tôi muốn gửi gắm đến các bạn là gì? Khi câu chuyện trên đã xảy ra cách đây nhiều năm, giờ tôi đang ở bên người chồng thứ hai với đứa con kháu khỉnh. Anh ấy không phải là người đàn ông giàu có mà chúng tôi cùng giàu có khi lấy nhau. Tôi cũng không phải cố gắng thể hiện mình quá nhiều để giữ anh ấy mà chỉ làm những điều tự nhiên nhất thuộc về yêu thương. Có thể bất chợt hôn khi anh đã ngủ say, ngắm nhìn anh lúc tập trung làm việc, nắm chặt tay anh khi cảm thấy lạc lõng và chấp nhận phần con thứ hai của anh dù tôi không biết nó như thế nào, nhưng tôi sẽ không cố gắng tìm hiểu.


Tôi đang yêu phần con thứ nhất của chồng, những thứ tôi đã cảm nhận được bao năm nay, thấy như vậy hạnh phúc hơn rất nhiều. Ngày xưa tôi không hiểu, nhưng trải qua bao hỉ nộ ái ố tôi đã nhận ra: Chúng ta không cần phải cố gắng nắn mình, đòi hỏi ở người khác điều gì để đạt được hạnh phúc, mà là mỗi ngày trôi qua đều là mỗi ngày hạnh phúc. Đừng bới móc những gì thuộc về bản chất, mà phải chấp nhận nó như một phần không thể thiếu trong cuộc sống này. 

Mai Anh (Hà Nội)