Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Nỗi buồn khôn tả -> Khi người lớn cô đơn

Khi người lớn cô đơn

Chiều nay, lặng lẽ bước giữa dòng người xa lạ, nghe những giai điệu nhẹ nhàng, da diết ấy, lòng lại càng thấm thía hơn cảm giác trống vắng, cô đơn. Có nhiều lúc dừng chân, nhìn lại con đường dài mình đã đi qua, chợt nhận ra mình không có ai để nhớ thương.

Chiều, bước thật chậm trên con đường quen thuộc, trong cái se lạnh của mùa đông, ủ ấm đôi bàn tay trong túi áo khoác dày cộp và ngước mắt lên trời dõi tìm những cánh chim lạc lối. Đã lâu rồi, đó có lẽ là thói quen cố hữu, là sở thích quái dị của một con bé đôi mươi như tôi. Có những buổi chiều tôi hân hoan khi nhìn một cánh chim tội nghiệp tìm thấy bầy; cũng có những buổi chiều tôi mỉm cười ấm áp khi thấy một cánh chim kịp xà vào tổ. Nhưng hôm nay, một buổi chiều trong những buổi chiều, vẫn con đường ấy, vẫn khoảng trời ấy, sao lòng tôi lại trào lên một nỗi buồn miên man khó tả.

 

Giữa khoảng trắng mênh mông, một cánh chim bay lẻ loi trên nền trời giá lạnh. Cánh chim không mải miết, không vội vã mà dường như lạc lõng giữa chân mây. Có thể, cánh chim không có nơi để về, quên đường về hay cánh chim sợ cảm giác cô đơn trong cái tổ ấm áp ấy, sợ cảm giác cô đơn ở nơi bé nhỏ quen thuộc ấy. Có lẽ chỉ có cánh chim ấy mới hiểu được sự lẻ loi, cô quạnh của chính mình...Lòng bồi hồi, tôi lại thả suy nghĩ miên man, nhẹ bước trên cung đường nhỏ bé của mình. Bất chợt đâu đây, những giai điệu da diết của bài hát "Khi người lớn cô đơn" vang lên làm lòng tôi chợt thắt lại. Mọi cảm xúc chợt ùa đến, lẫn lộn. Để rồi bất chợt nhận ra mình cũng đang cô đơn giữa dòng đời vội vã, cô đơn trong cái thế giới nhỏ bé giữa cuộc sống hối hả từng ngày!

"Thành phố bé thế thôi, mà tìm hoài chẳng được, tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người.

Thành phố bé đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy, chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình".

Những giai điệu như thấm vào lòng, chảy vào tim và khắc lên đó một nỗi chơi vơi khó tả. Cuộc sống bé thế thôi, thành phố...cũng bé thế thôi, nhưng tìm đâu ra "chút ấm áp" của riêng mình và tìm đâu ra "chút yêu thương" giữa dòng đời vô hình, lặng lẽ? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh, cứ day dứt mãi không thôi. Có lẽ cuộc sống nhiều lo toan đã cuốn ta vào vòng xoáy của nó, để rồi có những lúc bất chợt nhận ra mình lạc lõng giữa dòng trôi hối hả đó, và cũng chợt nhận ra mình hoang mang trong chính suy nghĩ của mình.

"Chiều đứng giữa ngã tư, nhìn dòng xe tấp nập, dừng lại bên quán nước khu chợ vắng thưa người.

Nào nhắm mắt chút thôi. Mặt trời đang không hát, nắng sắp tắt, chẳng buông lời hình như..."

Chiều là lúc gác mọi bộn bề lo toan của cuộc sống thường nhật, tìm cho mình cảm giác yên lành trong khoảng trời thân yêu, là lúc tay trong tay trao cho nhau chút ấm áp, ngọt ngào. Nhưng có lẽ với tôi không như vậy! Chiều của tôi chỉ là lúc dạo bước một mình, là lúc đôi bàn tay tự tìm hơi ấm cho nhau trong cái tiết trời se lạnh, là lúc hối hả giờ tan tầm hay cũng chỉ là lúc loay hoay tìm cho mình lối đi giữa dòng người xuôi ngược...

Có quá nhiều thứ để làm, có quá nhiều thứ để lo toan, nhưng trong những lo toan ấy không có thứ tên là "điểm tựa". Không có một ánh mắt ấm áp, không có một cái nắm tay đầy yêu thương, cũng không có một bờ vai vững chắc để tựa vào những khi yếu đuối nhất. Một mình-giữa bộn bề cuộc sống, một mình-con đường nhỏ quen thuộc, một mình-nơi chốn vẫn đi về và một mình - "trạm xe, dừng không ai đón đưa". Tất cả cũng chỉ là vì tôi cô quạnh trong cái thế giới nhỏ bé của mình, "là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc" hay "là vì tôi...hôm nay cô đơn giữa đời trôi"...

Cảm xúc như lắng đọng trong từng câu hát. Đã có nhiều lúc tôi tự hỏi lòng rằng tại sao mình lại thích bài hát này đến vậy, tại sao mỗi lần nghe lòng tôi lại chất chứa một nỗi buồn miên man đến vậy? Câu trả lời có lẽ là vì những ca từ trong bài hát thật sự sâu lắng, vì những rung cảm đồng điệu trong tâm hồn và có lẽ bởi vì tôi, cũng giống như "tôi" trong bài hát ấy, là một người lớn cô đơn.

Chiều nay, lặng lẽ bước giữa dòng người xa lạ, nghe những giai điệu nhẹ nhàng, da diết ấy, lòng lại càng thấm thía hơn cảm giác trống vắng, cô đơn. Dòng đời vẫn trôi, vẫn hối hả và dù đôi lúc lòng thấy trống trải, chênh vênh, tôi vẫn phải bước tiếp những bước đi của riêng mình. Có nhiều lúc dừng chân, nhìn lại con đường dài mình đã đi qua, chợt nhận ra mình không có ai để nhớ thương, đã lâu lắm rồi!

Tác giả, có lẽ là rất thấu hiểu nên mới viết ra những ca từ sâu sắc đến vậy! Một "người lớn cô đơn" đắm lòng mình với bài hát "Khi người lớn cô đơn" trong một chiều đông se lạnh, cảm giác đó chắc sẽ không bao giờ tôi quên được!

Linh Lê - TamSuBuon.net

( Nguồn: http://tamsubuon.net/tinh-yeu/khi-nguoi-lon-co-don-7697.html)