Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Không được thừa nhận -> Không bao giờ để con mình phải nhận kẻ bạc tình làm bố!

Không bao giờ để con mình phải nhận kẻ bạc tình làm bố!

“Khi một người không còn yêu mình nữa thì mình vẫn phải ngẩng cao đầu. Mặc dù bị thất bại trong tình yêu, ngay cả dũng khí đứng lên cũng không có, nhưng nhất định phải học được cách leo lên từ chính nơi mình đã ngã, phải cười mà giấu đi nước mắt, phải để nỗi đau trong tim mà nở nụ cười”.

Khi vào mục hạnh phúc gia đình đọc những bài viết của mọi người mà tôi không sao cầm được nước mắt vì thương cho chính bản thân mình thương cho đứa con sắp chào đời là đứa trẻ không cha.

Câu chuyện của tôi bắt đầu cách đây bốn năm về trước ngày đó tôi gặp và quen anh qua một người bạn, anh rất ít nói thường hay im lặng khi mọi người bàn luận thế rồi qua những tin nhắn, những câu chuyện xã giao tôi và anh đã trở nên tâm đầu ý hợp và tình yêu đến từ khi nào cả hai đều không hay biết. Cuộc sống thật hạnh phúc, tôi như đứa trẻ được cưng chiều hết mực. Anh yêu thương tôi và chăm sóc tôi chu đáo, chưa bao giờ anh để tôi buồn.

Những cử chỉ ân cần như cách anh cài quai mũ bảo hiểm khi tôi đi làm xa, anh lo cho tôi khi trời trở rét… Nhưng ở đời nào ai học được chữ ngờ…, bên nhau được một năm tròn anh lặng lẽ về quê cưới vợ và vẫn yêu thương tôi hết lòng chỉ đến khi người vợ của anh gửi đơn kiện chồng mình tội lăng nhăng bỏ bê vợ con tôi mới biết được sự thật.

Không bao giờ để con mình phải nhận kẻ bạc tình làm bố! 1

Phải để nỗi đau trong tim mà nở nụ cười.

Đau khổ, niềm tin tan nát cả sự thương yêu cũng như nghị lực tôi đã cạn kiệt, nhìn anh đau khổ van xin tôi đừng rời xa anh tôi đã mềm lòng ở lại. Anh nói vì anh muốn làm tròn trách nhiệm với gia đình vì tôi là đứa con gái gốc Hoa không thể lấy được một người trong quân đội và lại làm ở ban cơ yếu như anh nên anh mới làm như vậy. Tôi cứ ngỡ anh thật lòng, nên rất thương anh thương một người lính gần 40 tuổi đầu mà trong tay không có một thứ tài sản nào quý giá cả về vật chất lẫn tinh thần.

Trước ngày anh ra tòa ly hôn chúng tôi đã cùng nhau lên kế hoạch có một đứa con để cả hai luôn bên nhau. Tôi không cần anh cho tôi đám cưới vì lý lịch của mình. Khi biết tôi mang thai cả anh và tôi rất hạnh phúc nhưng số tôi có lẽ là hồng nhan bạc mệnh chỉ còn 10 ngày nữa tôi sinh con thì anh lẩn tránh tôi không còn yêu thương tôi nữa. Anh không gọi điện cũng không nhắn tin, luôn kiếm cớ chửi mắng tôi thậm tệ và anh còn lật lọng rằng đứa bé không phải là con của anh.

Đau khổ nhục nhã nhưng vì con tôi đã cầu mong anh cho tôi một cơ hội để con còn có bố nhưng anh lạnh lùng xin lỗi tôi vì đã yêu người khác và tôi biết người khác của anh chính là người anh đã từng yêu ngày xưa khi chưa biết tôi. Tôi đã khóc và suy sụp rất nhiều, đi làm như người mất hồn lúc nào cũng mong điện thoại của anh, tin nhắn của anh nhưng càng chờ đợi tôi càng thất vọng và cuối cùng tôi nhận ra một điều: “Khi một người không còn yêu mình nữa thì mình vẫn phải ngẩng cao đầu. Mặc dù bị thất bại trong tình yêu, ngay cả dũng khí đứng lên cũng không có, nhưng nhất định phải học được cách leo lên từ chính nơi mình đã ngã, phải cười mà giấu đi nước mắt, phải để nỗi đau trong tim mà nở nụ cười”.

Và tôi biết cách trả thù tốt nhất với kẻ phụ mình là phải sống thật mạnh mẽ và nuôi con nên người mãi mãi không bao giờ để con mình phải nhận kẻ bạc tình làm Bố. Và hãy thản nhiên bước tiếp chặng đường đời của mình với câu nói: “Anh đi rồi. Nhớ khép cửa lại!” ./.

Lai Châu ngày 19/3/2013

Sưu tầm.