Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Đứng dậy sau vấp ngã -> Lên giây cót sau mỗi lần vấp ngã

Lên giây cót sau mỗi lần vấp ngã

17 tuổi, bỏ nhà ra đi. 24 tuổi, có xe hơi riêng, oai trấn vùng Trung bộ. 30 tuổi trở thành tỷ phú. 40 tuổi, trắng tay. 50 tuổi, vang danh từ Nam ra Bắc. Và khi tuổi đã xế chiều vẫn đam mê với những khắc nghiệt của thương trường.

Đó là Lê Trung Hiếu, ông chủ của hãng đồng hồ Gimiko ngày nay. Ngẫm lại đời mình, ông chỉ gói gọn một câu: “Mình cũng giống như chiếc đồng hồ vậy, phải biết lên giây cót sau mỗi lần vấp ngã”. 

Hiếu sinh ra trong một gia đình đồng con. 7 miệng ăn đều trông cậy vào nghề khâu giày của bố. Là con cả, trách nhiệm đỡ đần các em ăn học nghiêng về vai Hiếu nhiều hơn. Hiếu biết kiếm sống từ nhỏ, biết làm quen với những lá đơn xin miễn học phí để được đến trường. 

17 tuổi, Hiếu bắt đầu làm quen với nghề sửa đồng hồ, cái nghề mà cậu vẫn gọi là ưa “táy máy”. Mặc dù đã lành nghề chỉ sau 3 tháng học việc nhưng vẫn chưa làm nên chuyện. Cho đến một hôm, bố cậu sốt ruột bảo “ngần ấy tuổi đầu rồi mà không làm nên trò trống gì” - “chiếc đồng hồ Lê Trung Hiếu” bị lên giây cót tự ái. Anh quyết tâm gây dựng cơ đồ. 

Hiếu bỏ nhà ra đi. Vốn lận lưng là trình độ Anh văn một thời đền sách và tay nghề “táy máy” khá vững. Anh làm rất nhiều nghề song cũng chỉ đắp đổi qua ngày. Chẳng có gì để mất, Hiếu quyết định tha hương. 

Gần 20 năm lăn lộn đất Sài Gòn, phản xạ kiếm sống giúp Hiếu nhận ra cơ hội tại miền Trung. Tại đây, những mặt hàng nhu yếu phẩm tiêu thụ rất mạnh nhưng lại khan vì khâu phân phối không thông suốt. Bắt trúng mạch, Hiếu lao vào kinh doanh. Một Lê Trung Hiếu bắt đầu nổi lên với kỹ thuật đả thông các mạch nghẽn phân phối. Biết người tiêu dùng cần gì, đáp ứng bằng cách nào và cuối cùng là tập trung nguồn lãi về phía mình, Hiếu đã thành công. Quay vòng, lấy ngắn nuôi dài. Đến 24 tuổi, Hiếu đã có xe hơi riêng và bạc triệu trong tay, oai trấn cả vùng Trung bộ. Tròn 30 tuổi, Hiếu trở thành một trong những tỷ phú hiếm hoi trong giới doanh nhân Việt Nam thời bấy giờ. 

Là người nhạy cảm, đại gia trẻ ấy sớm nhận ra ngưỡng của sự thăng tiến. Khi tiền đồ đạt đến đỉnh cao, khi công việc làm ăn vẫn đang thuận lợi, Hiếu nhận ra thị trường miền Trung đang đến độ bão hòa cùng với những biến động thời cuộc sẽ xẩy ra. Hiếu trở về Sài Gòn. 

Lần này, cùng với phản xạ kiếm sống là gần chục năm kinh nghiệm trên đất người, Hiếu tìm đến phố Tạ Thu Thâu. Một tháng trời quan sát, thống kê lượng người qua lai ở con phố này, Hiếu nhận ra “long mạch”: Tạ Thu Thâu nối đường Nguyễn Trung Trực qua chợ Bến Thành, lượng người qua đây chủ yếu đi sắm vải. Vậy là đầu mối cung cấp vải 31 Tạ Thu Thâu ra đời, con phố buồn tẻ là vậy bỗng trở nên sầm uất. Lần thứ hai Hiếu bắt mạch trúng và tiếp tục thành công. Đó là thời kỳ đầu những năm 70 thế kỷ trước. Nhưng cũng chẳng được bao lâu, cái ngưỡng trong thành công như lần trước lại xuất hiện. Sự nhạy cảm lái Hiếu chuyển sang lĩnh vực công nghiệp. 

Hiếu tham gia sáng lập Công ty Thực phẩm Hà Tiên (Hatico), chuyên xuất khẩu thủy hải sản sang Nhật. Nhưng, tại đây, Hiếu bắt đầu biết đến thất bại đầu tiên trong sự nghiệp của mình. Sau giải phóng, nhân sự bị xáo trộn, môi trường kinh doanh thay đổi. Hatico không bắt kịp những biến động này để rồi ngừng trệ và phá sản. Một người vốn quen với thành công và đang ở đỉnh cao sự nghiệp bỗng chốc trắng tay, Hiếu thực sự sốc. Song, tuổi đời còn trẻ, bản năng kiếm sống từ nhỏ giúp anh gượng dậy làm lại từ đầu. Lần thứ hai “đồng hồ Lê Trung Hiếu” phải tự lên giây cót tinh thần cho mình. 

Người ta lại bắt gặp cậu Hiếu “táy máy” ngày nào trên đường Bùi Thị Xuân. Một hiệu sửa chữa đồng hồ nhỏ giúp gia đình anh tạm qua những ngày khó khăn. Sau gần 20 năm, Hiếu trở lại với nghề cũ, sống bằng nghề cũ. Hơn lúc nào hết anh mới thấy quý cái nghề lận lưng đó. 

Nhưng, cuộc sống đầy bất ngờ. Một ngày năm 1978, toàn bộ tài sản của ông bị kê biên, tịch thu trong đợt cải tạo tư sản sau giải phóng. Lại tay trắng. Lại tính cách rời xa quê hương. Lê Trung Hiếu đưa gia đình đi vùng kinh tế mới tại Sông Bé. Ít ai tin ông có thể làm lại từ đầu. Nhưng “mình có bàn tay, khối óc và lòng kiên trì” – “đồng hồ Lê Trung Hiếu” lại phải lên giây cót. Và tất nhiên vẫn bằng cái nghề “táy máy” ấy. 

Trải qua khó khăn mới thấy quý cái nghề mình gắn bó. Ông Hiếu dồn tâm cho tay nghề và rồi có tiếng. Một công ty quốc doanh chuyên sản xuất đồng hồ ở Sài Gòn mời ôn về phụ trách kỹ thuật, làm cửa hàng trưởng tại quận 1. Cơ hội đến. Lá rụng về cội. Lần này ông quyết không để mảnh đất chôn nhau cắt rốn phụ lại mình. 

Năm 1986, thị trường bước sang cơ chế mới, Lê Trung Hiếu xin công ty “ra ở riêng”. Lại lấy ngắn nuôi dài như hồi ở miền Trung. Gom góp mất 4 năm “thai nghén”, năm 1990, Gimiko ra đời. Khó khăn chồng chất cho một cơ nghiệp mới. Sau này, khi tham gia Chương trình triển lãm thương hiệu trên internet do Thời báo Kinh tế Việt Nam cùng Cục Xúc tiến Thương mại tổ chức, ông Hiếu giải thích về biểu tượng con ngựa trên logo của Gimiko rằng: “Đời người như hoa sớm nở tối tàn/Thời gian như bóng câu (ngựa) qua của sổ”. Như thế vừa nói đến giá trị của thời gian song cũng hàm chứa mong muốn vượt qua khó khăn thời khởi nghiệp, mã đáo thành công. Gimiko đã làm được điều đó. 

Lần đầu tiên trên thị trường Việt Nam xuất hiện loại đồng hồ treo tường với những nét hoa văn “cây nhà lá vườn” của gỗ mít. Tất cả các công đoạn chủ yếu là thủ công nhưng chất lượng và hình thức ngang ngửa với đồng hồ Tây, về giá cả thì ăn đứt. Gimiko bắt đầu tung vó từ Nam ra Bắc rồi xuất khẩu. Tên tuổi Lê Trung Hiếu lại được nhắc đến với những sáng tạo độc đáo. Người tiêu dùng ngỡ ngàng và hồ hởi đón nhận loại đồng hồ có kiểu chuông bằng tiếng Việt, tiếng gà gáy cùng những mẫu mã đa dạng, độc đáo. Những sáng tạo này đã giúp Gimiko có được vị trí danh dự trên thị trường. Nhưng rồi, Lê Trung Hiếu vẫn chưa được thành công trọn vẹn bởi sự khắc nghiệt của thương trường. 

Năm 1993, các hãng đồng hồ Việt Nam theo nhau ra đời. Những sáng tạo của Gimiko trở nên yểu mệnh trước nạn ăn cắp bản quyền. Bảo hộ sở hữu trí tuệ khi đó còn khá lỏng. Song, theo ông Hiếu, đó lại là động lực để mình tích cực sáng tạo hơn. Hiện nay, Gimiko đã có được 65% thị phần ở Việt Nam. Tỷ lệ này là một thách thức lớn cho các đối thủ. 

Trong thời gian gần đây, tại các trường đại học, các buổi tọa đàm, người ta lại bắt gặp một Lê Trung Hiếu cởi mở, trẻ trung khi sẻ chia kinh nghiệm với thế hệ nối tiếp, kinh nghiệm của một người đã trải qua nhiều lần vấp ngã và đứng dậy. 

Kết thúc bài viết này, trao đổi cùng tác giả, ông Hiếu muốn nhắn gửi một lời tâm sự, rằng: “Từ năm 18 tuổi tôi đã boăn khoăn tự hỏi, con người sinh ra để là gì? Nay có lẽ tôi đã tìm được phần nào câu trả lời cho riêng mình – đó là ý nghĩa trong công việc. Vì vậy, còn một hơi thở của cuộc đời thì đó cũng là hơi thở của công việc và sáng tạo”.

Theo camnangdoanhnhan.com