Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Thiếu quyết đoán -> Lời thú nhận của vợ đã khiến tôi lưỡng lự trước sự sống chết của con trai

Lời thú nhận của vợ đã khiến tôi lưỡng lự trước sự sống chết của con trai

(Blogtamsu) - Lòng tự trọng của tôi đã bị tổn thương ghê gớm sau lời thú nhận của em đêm qua. Giá như em không nói thì hôm nay tôi sẽ chẳng ngần ngại bỏ tiền của mình ra để cứu con. Nhưng lời thú nhận ấy khiến tôi phải lưỡng lự.

Ngày tôi đưa em về ra mắt, bố mẹ tôi một mực không đồng ý vì em chưa có công việc ổn định lại là gái tỉnh lẻ. Nhưng tôi chỉ yêu em, một lòng muốn lấy em làm vợ. Trước quyết tâm của tôi, bố mẹ cũng buộc phải đồng ý. Kết hôn xong, em ở nhà lo việc nội trợ, chăm sóc gia đình. Với chức trưởng phòng kinh doanh của một công ty lớn, tôi dư sức lo cho cả gia đình và vẫn dư giả.

Ba năm sau khi kết hôn, tôi và em đã có với nhau một bé trai kháu khỉnh, bụ bẫm. Từ ngày lấy nhau, chúng tôi chưa từng một lần xảy ra cãi vã. Mọi việc em làm đều khiến tôi hài lòng. Em đảm đang, tháo vát, khéo léo nên lâu dần, bố mẹ tôi cũng bắt đầu quý mến em. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như không có ngày tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại ấy.

Tối đó công ty liên hoan, tôi đã gọi điện báo trước với em sẽ về muộn nhưng do hơi mệt trong người nên tôi xin phép mọi người cáo lui sớm. Về tới nhà, tôi rẽ qua phòng con trai hôn nhẹ lên trán con. Nhìn con trai ngủ say, tôi chợt thấy chạnh lòng. Ai nhìn cũng bảo con không giống tôi. Những lúc ấy tôi chỉ cười đùa mà nói rằng con giống mẹ cho xinh. Nhưng thật lòng mà nói, trong tôi vẫn dâng lên một nỗi buồn khó tả.

thu-nhan-blogtamsuvn

 Trái tim tôi như vỡ ra thành trăm mảnh trong giây phút em nói em không chắc đứa trẻ có phải con tôi không? (Ảnh minh họa)

Nhẹ nhàng rời khỏi phòng con, tôi trở về phòng mình. Có lẽ tiếng bước chân quá nhẹ nhàng khiến em không hề phát hiện ra tôi. Đang định mở cửa phòng thì tôi dừng lại khi nghe thấy tiếng nói của em:

– Anh đừng làm phiền đến cuộc sống của mẹ con tôi nữa. Tôi và con bây giờ đang rất hạnh phúc.

Cuộc điện thoại của em với người lạ nào đó khiến tôi thoáng sững sờ. Lòng nghi ngờ đã đẩy tôi bước vào phòng trước sự ngỡ ngàng của em. Chiếc điện thoại trên tay em rơi xuống đất, mặt em tái dần đi. Rồi đột ngột, em quỳ xuống ôm lấy chân tôi:

– Em xin lỗi, em thực lòng không muốn lừa dối anh. Nhưng…

Chữ “nhưng” của em dừng lại càng khiến tâm trí tôi càng hoang mang. Trái tim tôi như vỡ ra thành trăm mảnh trong giây phút em nói em không chắc đứa trẻ có phải con tôi không? Bởi em đã lầm lỡ với một người đồng nghiệp ở công ty trong cơn say khi tôi đi công tác hai tuần. Em nói em đã lén lấy mẫu tóc của tôi và con mang đi xét nghiệm nhưng chưa có kết quả. Tôi không nghĩ cảm giác bị phản bội lại đau đớn đến thế. Đêm đó, tôi bỏ mặc em quỳ gục dưới sàn đá lạnh để lao ra ngoài trong đêm tối với nỗi tuyệt vọng khôn cùng.

Tạo hóa như trêu người khi sáng hôm sau, tôi đang ở công ty thì nhận được điện thoại từ cô giáo của con trai. Người ta báo con trai tôi bị ngã phải vào viện cấp cứu. Vừa tới nơi, tôi thấy lòng đau như cắt khi bác sĩ thông báo con trai tôi cần được phẫu thuật gấp nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng nhưng người nhà cần phải đóng tiền viện phí luôn. Em khóc lóc, cầu xin tôi hãy cứu lấy con. Nhưng sự việc đêm hôm qua cứ thế ám ảnh tôi khiến tôi không thể nào thốt lên hai từ “đồng ý”.

Lòng tự trọng của tôi đã bị tổn thương ghê gớm sau lời thú nhận của em đêm qua. Giá như em không nói thì hôm nay tôi sẽ chẳng ngần ngại bỏ tiền của mình ra để cứu con. Nhưng lời thú nhận ấy khiến tôi phải lưỡng lự. Tôi có nên đi cứu đứa trẻ chưa chắc đã phải là con mình kia hay bỏ mặc mẹ con em đợi cha đứa trẻ tới? Ngoài kia là tiếng gào khóc của em và tiếng bác sĩ hô “kích tim lần 1″, “kích tim lần 2″.

Mai Thủy / Theo Một thế giới