Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Đứt gánh giữa đường -> Mất đi rồi mới biết trân trọng thì quá muộn

Mất đi rồi mới biết trân trọng thì quá muộn

Có những sự đau khổ trong tình yêu mà đi đến cuối con đường đời này anh cam chịu và chấp nhận có nó như một lẽ tất nhiên. Anh hiểu lí do em quyết đinh ra đi, buông bỏ tất cả kỉ niệm của chúng ta. Anh không oán trách em hay than thở về nhân duyên đôi mình. Chỉ là ngày hôm nay hãy cho phép anh được nhớ, nhớ về hình bóng đã mãi khuất xa, là em - người con gái anh yêu rất nhiều. Chỉ thế thôi

Có những sự đau khổ trong tình yêu mà đi đến cuối con đường đời này anh cam chịu và chấp nhận có nó như một lẽ tất nhiên. Anh hiểu lí do em quyết định ra đi, buông bỏ tất cả kỉ niệm của chúng ta. Anh không oán trách em hay than thở về nhân duyên đôi mình. Chỉ là ngày hôm nay hãy cho phép anh được nhớ, nhớ về hình bóng đã mãi khuất xa, là em - người con gái anh yêu rất nhiều. Chỉ thế thôi.

Em có biết không? Giai đoạn đầu thất tình thực sự đáng sợ. Anh hoang hoải trong không gian vô định, mông lung và mơ hồ trong mọi thứ. Anh không thể tập trung vào điều gì cả. Anh thấy bản thân yếu đuối hơn bất cứ lúc nào. Chia tay xong anh không đi tìm thằng bạn thân để kể lể, anh không lao vào cơn khát yêu đương vội vã để tìm người lấp khoảng trống.

Anh thử cắm cổ cắm đầu vào công việc xem có quên nổi chuyện tình đã qua không? Anh cũng cố niềm nở với tất cả mọi người để minh chứng rằng anh là thằng đàn ông mạnh mẽ, không có cô này thì có cô khác. Anh không chia sẻ công khai bất kì dòng trạng thái nào về việc tan vỡ của đôi ta lên mạng xã hội vì anh ngại phải nhận lấy sự thương hại và vì anh không muốn người ta có cớ để làm tổn thương em.

Cuộc đời thật đáng buồn...!

Thỉnh thoảng anh tìm tới hơi men để trốn tránh thực tại. Thiên hạ nói nhấp chén men say cạn nỗi sầu, uống để quên bóng hình phù dung. Anh hành động như một kẻ thất tình thực thụ. Lúc đó quên quên nhớ nhớ nháo nhào trong đầu anh. Quả thực kết thúc một chuyện tình ai đúng ai sai đâu quan trọng, quan trọng là trái tim vẫn còn thấy rung động. Anh thì chắc chẳng bao giờ hết được cảm xúc với em đâu. Nó trở thành một phần trong cuộc sống thường nhật của anh mất rồi. Anh mặc kệ, anh vẫn cứ yêu em, vẫn cứ muốn quan tâm âm thầm em dù em có quên anh hay đối xử với anh như thế nào đi chăng nữa. Anh không thể ngăn xúc cảm giành cho em.

Một người con trai suy cho cùng ngay cả người mình yêu thương cũng không giữ nổi thì thật sự đáng trách phải không em?Con trai bọn anh cũng biết buồn biết đau và biết khóc như con gái các em, có điều cách thể hiện của bọn anh không giống con gái. Chỉ có bóng tối và khi đã cất tạm cuộc sống đi anh mới về lại con người thực về lại hiện tại. Anh có khóc, khóc rất nhiều vì đã đánh mất em. Anh ước gì thời gian quay ngược lại để anh có thể làm mọi chuyện tốt hơn.

Anh biết bây giờ đã quá muộn cho tất cả, mất đi rồi giờ anh mới biết trân trọng thì đã quá trễ. Anh biết huyễn hoặc bản thân cũng chẳng lấy lại được gì. Anh xứng đáng bị như vậy. Em hãy sống tốt và hạnh phúc nhé. Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong đời anh, cho anh biết thế nào là hỉ, nộ, ái, ố, thế nào là hạnh phúc và thế nào là tột cùng của nỗi đau. Vượt qua tất cả để sống không phải là điều dễ dàng nhưng anh sẽ cố gắng.

Anh xin lỗi! Hôm nay, anh nhớ em...

Nguyễn Kim Huế - Guu.vn