Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Phẫn nộ -> MỘT CÂU CHUYỆN VỀ SỰ THIẾU KÌM CHẾ

MỘT CÂU CHUYỆN VỀ SỰ THIẾU KÌM CHẾ

Thiếu kiềm chế, dễ nóng giận là nguyên nhân dẫn họ đến những kết cục buồn để rồi khi nhận ra sai lầm, tất cả đã quá muộn...

Mấy ngày qua, làng Phù Cát xôn xao chuyện anh Thất dùng mỏ lết đánh dập mấy ngón tay con trai chỉ vì đứa trẻ viết: Bố ơi! Con yêu bố lắm.

Anh Thất vốn là nông dân hiền lành, chất phác. Ngày ra ở riêng cuộc sống của anh khá chật vật. Đang lúc khó khăn, anh được một người bạn rủ lên Lạng Sơn buôn hàng. Với bản tính cần cù, cộng một chút vận may anh phất lên như diều gặp gió.

Năm ngoái, anh xây ngôi nhà ngót tỷ đồng sừng sững giữa làng. Năm nay, lại tậu một con bốn chỗ cũng ngót tỷ. Nghe anh nói mà lạnh toát mồ hôi hột.

Chưa kịp đến chúc mừng tôi nghe vợ Thất mếu máo trong điện thoại.

- Thằng Bít nhà em phải cắt mất 4 ngón tay rồi.

-Cháu bị kẹp cửa à?

-Không...không...!

Thì ra từ hôm bố mua xe về, Bít vui lắm gặp ai cũng khoe. Thỉnh thoảng được lên thành phố chơi, nên nó quấn bố lắm. Hôm đó chẳng hiểu trời xui, đất khiến thế nào, nó lại cầm gạch viết lên cánh cửa xe bố. Vừa lúc đó, anh Thất tay cầm cái mỏ lết từ trong nhà ra.

Thấy thằng bé đang chăm chú viết lên chiếc xe bạc tỷ, xót của Thất gằn mặt, hầm hầm lao tới. “Mày giết chết tao rồi! Đồ ăn tàn phá hại”. Thằng bé không hiểu bố nó nói gì nên nhe răng cười.

Nó tưởng bố sẽ chạy đến ôm nó như mỗi lần đi xa về. Nhưng không, sẵn cái mỏ lết trên tay, Thất đập liên hồi vào bàn tay nó. Phần thưởng bố dành cho nó chỉ dừng lại khi nó ngã gục xuống dưới cửa xe. Vừa đưa con đến bệnh viện thì Thất nhận được điện thoại bạn hàng phải đi lấy hàng ngay. Anh rút trong ví ra một cọc tiền đưa cho vợ, rồi tất tưởi ra sân bay.

Gần một tuần xa bố Bít nhớ bố lắm. Nó không hề giận bố bởi trong mắt thằng bé bố nó thật vĩ đại.

Sáng ấy khi nó hỏi mẹ: “Bao giờ bố về hả mẹ?” cũng là lúc Thất bước vào. Nó giơ cánh tay băng trắng lên đầu chạy đến ôm chầm lấy Thất. Nằm trong lòng bố Bít vui lắm. Nó ngây ngô giơ bàn tay lên hỏi: “Bố ơi! Thế bao giờ ngón tay con lại mọc ra hả bố”. Đến lúc này Thất mới biết con trai mình phải cắt ngón tay. Thất quay mặt vào tường không nói. Hai cánh tay cứ xiết chặt lấy con. Đau quá nó thét lên.

Cái xe quý từ hôm Thất đi vẫn nằm im giữa sân. Thất bỗng khự lại, đứng như trời trồng trước xe, đưa tay lên dụi mắt để cố trấn an. Dòng chữ nghệch ngoặc thằng Bít viết trên cánh cửa xe vẫn còn rõ. “Bố ơi! Con yêu bố lắm!”. Thất đổ gục xuống cạnh chiếc xe.

Cơn giận và Tình yêu không bao giờ có giới hạn; nên xin hãy chọn Tình Yêu để được 1 cuộc sống tươi đẹp và đáng yêu, và xin hãy nhớ điều này :

Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương.

Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại : con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương.

Hãy luôn cố nhớ những ý nghĩa này :
– Hãy cẩn thận với những ý nghĩ của bạn, vì bạn sẽ nói chúng.
- Hãy cẩn thận với những lời nói của bạn, vì bạn sẽ thực hiện chúng.
- Hãy cẩn thận với những hành động của bạn, vì chúng sẽ là thói quen của bạn.
- Hãy cẩn thận với những thói quen của bạn, vì chúng sẽ là cá tính của bạn..
- Hãy cẩn thận với những cá tính của bạn, vì chúng sẽ quyết định số mệnh của bạn

nguồn : http://ltxcvntls.clicforum.com/t1814-OI-PHO-VOI-NONG-GIAN-TRONG-CAC-MOI-QUAN-HE-GIA-INH.htm