Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Đua đòi -> Nhìn em bé mồ côi để dành cho mẹ một nửa bánh mì, người con trai giật mình nhận ra…

Nhìn em bé mồ côi để dành cho mẹ một nửa bánh mì, người con trai giật mình nhận ra…

(Blogtamsu) – “Tại sao em lại để dành một nửa bánh mì vậy?” “Dạ, em muốn để dành cho mẹ em, mẹ nhịn đói hai ba ngày nay rồi ạ!”...

Ba mẹ nó ly dị nhau từ ngày nó lên cấp hai, nó và mẹ chuyển về ở trong căn nhà bà ngoại để lại. Nó ghét mẹ vì bắt nó phải xa bố, phải về sống ở một vùng quê nghèo như thế này.

Dần dần, nhận thức được hoàn cảnh của gia đình mình sâu sắc, biết ngại với bạn bè, làng xóm, nó bắt đầu chán ghét mẹ hơn.

Trong khi đó, mẹ nó vì để có tiền nuôi nó ăn học nên hàng ngày nhận đan nón lá, nhận sửa đồ, làm việc quần quật hết quanh năm ngày tháng nhưng nó vẫn không hề mảy may giúp đỡ mẹ.

Một hôm, đi học về, nó đòi mẹ:

Mẹ cho con mua xe đạp mới đi, bạn con đứa nào cũng có xe đạp mới đi học, mỗi con là phải đạp cái xe cũ rích tồi tàn này!”.

banh-mi-blogtamsu

“Dạ, em muốn để dành cho mẹ em, mẹ nhịn đói hai ba ngày nay rồi ạ!”…

Mặt mẹ tối sầm lại, giọng run run:

Nhà mình nghèo giờ tiền đâu mà mua xe đạp hả con? Tiền mẹ đan nón, sửa đồ cũng chỉ đủ để lo học phí cho con rồi, hơn nữa chiếc xe đó còn tốt, con gắng đi đi rồi mẹ kiếm tiền mua cho con sau!”.

Cái xe tồi tàn ấy mà bảo là còn tốt, mẹ không mua cho con thì con nghỉ học luôn!”.

Nó lên giọng thách thức.

Mẹ nó buồn bã không nói nên lời.

Tối hôm đó, nó nằm lì trên giường, mẹ gọi mấy cũng không chịu ra ăn. Cứ như thế, nó giận mẹ mấy ngày liền.

Vốn dĩ, nó là đứa có thành tích học tập khá tốt, nó rất thông minh, vì thế, nó thi đỗ Đại học. Tuy nhiên, nó nói với mẹ rằng không học Đại học, mẹ nài nỉ, khuyên nhủ nó hết lời:

Con à, dù khó khăn mấy đi nữa mẹ cũng nuôi con ăn học được, hãy nghe lời mẹ, hãy nghĩ cho tương lai của mình, đi học đi con!”.

Nó miễn cưỡng nghe theo, bởi nó nghĩ, lên Đại học nó có thể cầm tiền mẹ gửi thỏa thích ăn chơi, tụ tập bạn bè mà không bị quản thúc. Thế rồi, nó lên thành phố đi học.

Lên thành phố, nó theo bạn bè ăn chơi, đua đòi, không lo học hành, cứ hết tiền nó lại gọi điện về cho mẹ viện cớ hết tiền ăn, nộp học phí, học thêm ngoại ngữ đủ loại. Ba bốn tháng nó chưa thèm về nhà một lần.

Một hôm nọ, vì đường cùng nên nó mới miễn cưỡng về để lấy tiền. Vừa về đến nhà, nó nhìn thấy mẹ bê rổ bánh mỳ còn thừa về, mắt nó hừng hực rồi hét lên:

Mẹ, sao mẹ lại đi bán bánh mỳ?

Trong lúc đang ít việc mẹ đi làm kiếm thêm ít đồng ấy mà”.

Mẹ định bôi tro trát trấu vào mặt con đấy à, mẹ định cho cả thiên hạ này chê cười con có một người mẹ nghèo, rồi còn đi bán bánh mỳ nữa à, mẹ...”

Bốp”, một cái tát như trời giáng, mẹ nó vừa khóc vừa chỉ tay vào mặt nó:

Mày có còn là con tao nữa không hả, bao nhiêu năm nay, tao cực khổ bươn chải là vì ai hả, tiền tao kiếm được để cung cấp cho ai hả? Mày làm con mà mày dám nói ra những lời như thế, lâu nay tao luôn nhẫn nhịn mày, được nước nên mày lấn tới hả, đồ mất dạy, tao không có đứa con như mày,...”

Nó xách va li chạy đi và hứa từ giờ trở đi sẽ không cần đến tiền của mẹ nữa, nó sẽ tự đi làm thêm bằng chính sức lao động của mình.

an-han-blogtamsu

Giờ nó mới hiểu ra, những đồng tiền mẹ kiếm được khổ cực đến mức nào

Rồi nó bỏ học, nó đi làm bồi bàn ở một quán cơm nọ, bà chủ đánh đập, chửi bới, bóc lột sức lao động của nó. Một thời gian, nó không chịu đựng được nên xin nghỉ, nó lại bị mụ ta ăn quỵt tiền lương với lý do xin nghỉ không thông báo trước.

Lang thang một mình trên phố, nó mới nhận ra mẹ kiếm tiền cực khổ đến nhường nào, bao lâu nay cứ đến tháng là nó gọi điện về, mẹ gửi lên liền. Còn hôm nay đây, chính sức lao động nó làm ra lại bị người ta cướp trắng trợn. Nó muốn về nhà nhưng vì xấu hổ nên không dám.

Đêm vừa đói vừa lạnh, nó còn chút tiền ít ỏi trong người mua chiếc bánh mỳ lại gầm cầu ngồi ăn, đang định cho vào miệng thì nó nhìn thấy một em bé đang ngồi co ro bên cạnh.

Em bé nhìn nó chằm chằm, hình như nó đang rất đói, bỗng nhiên nó đưa chiếc bánh mỳ đó cho em:

Cho em này, em ăn đi!

Đôi mắt em bé sáng rực lên, nhoẻn miệng cười, vội vàng đưa tay ra đón lấy chiếc bánh. Mặc dù rất đói nhưng nhìn em bé ăn chiếc bánh ngon lành, nó cũng vui. Thế nhưng, nó thấy em chỉ ăn một nửa, còn một nửa gói ghém lại cẩn thận:

Tại sao em lại để dành một nửa bánh mì vậy?

Dạ, em muốn để dành cho mẹ em, mẹ nhịn đói hai ba ngày nay rồi ạ!”…

Mắt nó cay cay, nó thấy mình không bằng em, bao nhiêu năm qua nó đã làm mẹ buồn. Nghĩ đến đó, nó vừa chạy thẳng về nhà vừa khóc nức nở. Về đến cổng, nó quỳ xuống:

Mẹ ơi! Con sai rồi! Là con không tốt, hãy tha thứ cho con mẹ nhé! Mẹ ơi!...”

Mẹ từ trong nhà chạy ra:

Biết sai là tốt, hãy làm lại từ đầu con ạ, chưa có gì là muộn cả,…

Nói rồi, mẹ ôm cậu khóc nức nở. Thật không đâu ấm áp bằng lòng mẹ!

Theo Thu Hương / Một Thế Giới