Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Nỗi buồn khôn tả -> Nhớ Nhớ Thu ..Thu ..

Nhớ Nhớ Thu ..Thu ..

By Nhật Kí Lạ · Thursday, August 18, 2011

 1/ Tôi thích đi dọc những con phố vào lúc sáng sớm, nhìn các mẹ, các chị tụ họp bên những thúng hàng, người mua hoa sen, người mua hương cốm mới…tất thấy đều hiển hiện những vẻ đẹp hết sức bình dị của Hà Nội. Bao năm sinh sống, hát những đoản khúc giao mùa, nhưng mỗi độ thu về, những bài hát vang lên chậm rãi và buồn hơn. Có lẽ chính vì thế mà người ta mới yêu Hà Nội, yêu xao xuyến và quặn thắt đến thế.

Nhớ hồi còn bé, cứ hí hửng đạp xe ra bờ Hồ nhặt lá lộc vừng về cho bà. Bà bảo lá lộc vừng thơm, nếu muốn có thể rửa sạch và cho một ít vào ấm trà, uống cho lạ miệng. Thế là thằng bé coi đó là công việc vào mỗi sáng, công việc không được trả tiền lương nhưng ý nghĩa nhất mà nó có thể làm được. Lớn lên, thu Hà Nội hiện về là những chuyện tình dưới cái se se lạnh mỗi sớm, những cái hôn dưới ánh chiều tà. Chợt hiện lên rồi vụt mất như một thứ ảo ảnh vươn tay ra không thể níu giữ lại được.

Tôi lặng người đi khi thấy những đụn khói lam chiều bay nhẹ qua trước mắt.Thấy mình trong hư vô, ngồi lầm lũi lắp ráp những ngày tháng trong đời. Có thằng bé đạp xe thật nhanh và miệng cười rất tươi, còn tôi thì ngồi lại, vô cảm trước những vòng xe nay chỉ còn trong kí ức nhạt nhòa. Lá lộc vừng vẫn cứ rơi, để khóc cho một mùa thu đã ở rất xa rồi  Nhưng mọi thứ sẽ quay lại, vẹn nguyên. Tôi cũng vậy.

Em sinh ra trong muôn bài ca mà anh từ lâu đã viết ..

2/ Nhưng mọi thứ sẽ quay lại, vẹn nguyên…

Đã từng. Tôi hiểu lắm lắm rằng không có gì là mãi mãi. Nhưng vẫn cứ tin rằng sẽ có một hoặc một-vài điều là mãi mãi trong cuộc đời mình.Không phải là thiên thu. Chỉ là nó cứ vẹn nguyên như thế trong cuộc đời tôi. Nghĩa là, ví dụ, cầu Long Biên. Tôi sinh ra: cây cầu già đã ở đó. Tha thiết ước rằng nó – hãy cứ là cây cầu già, đứng đó, cho tới khi tôi chết đi. Thậm chí cây cầu sụp xuống khi tôi đang trút hơi thở cuối cùng cũng được: Nó – đã là vẹn nguyên trong cuộc đời tôi.

Có những người. Có những tình cảm. Tôi mong nó là mãi mãi vẹn nguyên như thế.

Lang thang một buổi trưa. Trời xanh ngắt, mây lơ lửng như hàng ngàn mùa thu đã thế!

Vẫn thế, tôi là đứa nói lảm nhảm đủ thứ chuyện loằng ngoằng.

Vẫn thế, Áo xanh ngồi nghe, cười, và ý kiến này nọ nghiêm túc.

Ký ức cùng cảm giác cũ xưa ngập tràn. Dường như vẫn là con bé mắt mở to không chớp, nghe và tin không một mảy may thắc mắc hay gờn gợn “tại sao”.

Nhưng… đã mười năm trôi, hay ít nhất đã một năm trôi…

Tôi nhìn thấy những-điều-còn-nguyên và những-điều-thay-đổi ở Áo xanh. Nửa mừng nửa đau, ước những-điều-còn-nguyên hãy đổi thay và những-điều-đổi-thay hãy vẹn nguyên như xưa giờ vẫn thế!

Tôi cũng nhìn thấy Tôi-vẹn-nguyên và Tôi-thay-đổi. Và một lần nữa, nửa đau nửa mừng, khi Áo xanh nhìn Tôi-thay-đổi mà bảo rằng đó là Tôi-không-đổi-thay, và Tôi-vẹn-nguyên thì người không thấy nữa.

Nếu mắt người thay đổi, có phải người sẽ thấy được tôi-đổi-thay?

Hay vì mắt người đã đổi thay, nên người không nhận ra được tôi-thay-đổi?

Vẫn là Hà Nội chớm thu, đầy gió và nắng.

Nhưng cái áo màu xanh trứng sáo như trời thu, có lẽ, đã nhạt màu theo tháng năm…

** Nhật Kí Lạ ft Lurang **

( Nguồn: http://nhatkila.tumblr.com/)