Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Bị khước từ -> Những đứa con bị ... từ chối

Những đứa con bị ... từ chối

Nhìn những đứa trẻ vừa mới sinh đỏ hỏn, bị vất bỏ trong nhà vệ sinh, sọt rác, chẳng ai có thể cầm lòng. Bác sĩ Tạ Thị Thanh Thủy, Trưởng Khoa Kế hoạch Tổng hợp, Bệnh viện Phụ sản Hùng Vương, nói với tôi rằng, trong cuộc đời làm bác sĩ phụ sản của mình, tình cảnh xót xa nhất mà chị không thể nào quên được chính là những lần phải chứng kiến những đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi khi vừa lọt lòng mẹ...

“Nhìn những đứa trẻ vừa mới sinh đỏ hỏn, bị vất bỏ trong nhà vệ sinh, sọt rác đang thoi thóp thở, đôi mắt mở trừng trừng, hai tay chắp lại như van cầu sự sống..., chẳng ai có thể cầm lòng”. Bác sỹ Thanh xót xa.

Bỏ con vì lỡ lầm, nghèo khó

Tôi ngồi đọc xấp hồ sơ lưu tại Bệnh viện Phụ sản Hùng Vương mà không khỏi giật mình: Năm 2000 có 22 bé sơ sinh bị bỏ rơi, năm 2003 tăng lên 31 và mới mấy tháng đầu năm 2004 đã hơn 30 cháu. Đây mới chỉ là con số của một bệnh viện. Còn trên thực tế, theo một cán bộ Sở LĐ-TB-XH TPHCM, nếu tính cả gần 60 nhà mở, mái ấm của TPHCM thì con số cũng phải lên đến hàng trăm. Đó là chưa kể số trẻ sơ sinh bị bỏ rơi được nhiều chùa, gia đình tiếp nhận, nuôi dưỡng.

Bác sĩ Thủy đưa tôi xem lá thư của  một cặp vợ chồng trẻ viết gửi y, bác sĩ bệnh viện trước khi bỏ con ngoài hành lang bệnh viện: “Vì hoàn cảnh quá khó khăn, vợ chồng tôi xin y, bác sĩ đem đứa bé này vào viện mồ côi và đừng cho ai khác. Vài tháng sau, chúng tôi sẽ đến nhận bé về...”. Lá thư đề ngày 16-11-2003. Cuối tháng 4, đôi vợ chồng này đã tìm đến, xin đứa trẻ về. Đứa trẻ tên L.N.T, nhà ở Bình Chánh. Nghe đâu, hai vợ chồng đã có 3 đứa con, ông chồng bị bại liệt, vợ bệnh tim. Câu chuyện này làm tôi nhớ đến lời kể của vị ni sư tại một ngôi chùa ở quận 2. Vào một đêm mưa, có một phụ nữ gõ cửa chùa, bỏ đứa con sơ sinh lại, vừa chạy vừa ngoái đầu nói: “Cho con gửi con lại. Con biết là mình có tội nhưng khổ quá không nuôi nổi nó...”.      

Lây lất bệnh tật...

Chị Nguyễn Thị Nhi, giáo dục viên của Trung tâm Nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Gò Vấp, dẫn tôi đi một vòng thăm các tổ nuôi dưỡng trẻ của trung tâm. Hàng trăm đứa trẻ sơ sinh và vài tháng tuổi, có những đứa còn đỏ hỏn nằm trong những chiếc nôi sắt khóc oe oe đang được các giáo dục viên chăm sóc. Có đứa đầu to gấp 2, gấp 3 lần thân người, có đứa bị sứt môi,  có đứa  không có bộ phận tiêu hóa phải dùng hậu môn tạm... Sự  sống chỉ còn trong gang tấc đối với những đứa trẻ vừa mới chào đời này.

Bế đưa tôi xem bé gái Lê Hồng Ngọc, 5 tháng tuổi, vừa được Bệnh viện Nhi Đồng 2 chuyển đến đây vào ngày 6-5, chị Nhi nói: Cô bé này có một lai lịch khá thương tâm. Ngọc bị bỏ vào một sọt rác tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 lúc  mới hơn tháng tuổi. Khi mọi người phát hiện thì cháu đã bị chuột cắn nát hết các đầu ngón chân, ruồi nhặng bu đầy và đang thoi thóp thở... Sau đó,  cháu đã được tập thể các y, bác sĩ bệnh viện cứu chữa rồi đưa về trung tâm. Bây giờ nó vẫn còn bị hoảng loạn. Thỉnh thoảng đang nằm lại co giật và khóc thét lên.

Tôi nhờ chị Nhi dẫn tiếp qua thăm khu nuôi dưỡng những đứa trẻ bị bỏ rơi đã được vài năm tuổi. Cũng như bất kỳ  ngôi nhà mở nào, các em ở đây được nhà trường cố gắng nuôi dưỡng, cho học hành, vui chơi như bạn bè cùng trang lứa. Chỉ có điều, một số giáo dục viên ở đây kể rằng, không hiểu sao, những đứa trẻ bị bỏ rơi khi lớn lên đều ngơ ngơ, ngẩn ngẩn và trí óc chậm phát triển.

“Mẹ đừng có đến đây nữa...”

Tôi hỏi chuyện cậu bé N.M.D, 7 tuổi. Nhưng D. cứ thẩn người ra, ú a, ú ớ một lúc rồi trả lời chẳng đâu vào đâu. “Nó giống như bị thần kinh vậy, vui đó rồi buồn đó. Vậy mà có lần mẹ đến thăm, nó kiên quyết chẳng chịu nhìn...”, một giáo dục viên kể. D. bị mẹ bỏ rơi tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 khi mới vài tháng tuổi. Không chỉ bị bệnh tim bẩm sinh, đứa trẻ này còn bị dị tật lệch cả xương vai... Cách đây hai năm, người mẹ tìm đến khóc và xin được nhìn mặt con mình. Chị làm nghề chài lưới ở tận Kiên Giang. Đứa trẻ là kết quả của mối tình vụng dại với một người đàn ông đã có vợ. Sau khi mang hoang thai, người phụ nữ ấy không chịu được búa rìu dư luận nên đã bỏ quê lên TP. Sinh con xong, việc làm không có, bơ vơ đơn độc giữa đất Sài Gòn. Lây lất được ít tháng, chị đành đoạn bỏ đứa con mình ra đi tìm kế mưu sinh. “Tôi biết tôi có tội nhưng vẫn phải đành lòng vì không thể nào nuôi nổi. Chỉ xin các chị cho tôi thỉnh thoảng đến thăm nó một lần...”, chị vừa khóc vừa nói với các giáo dục viên như vậy. Khi cậu bé bước vào, người phụ nữ rưng rưng nước mắt chạy đến, định ôm con vào lòng thì sững lại vì đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ căm hờn. Cậu bé nói rành rọt: “Con không có mẹ. Mẹ đừng tìm đến đây nữa...”. Người mẹ như chết lặng đứng nhìn đứa con mình bỏ chạy...

Chị Dương Thị Thảo, Giám đốc Trung tâm Nuôi dưỡng bảo trợ trẻ em Gò Vấp, cho biết trung tâm hiện nuôi dưỡng trên 250 trẻ bị bỏ rơi, mồ côi, cơ nhỡ. Trong đó hơn quá nửa là trẻ từ mới sinh đến một năm tuổi. Chỉ riêng trong tháng 5-2004, trung tâm đã tiếp nhận 8 đứa trẻ thuộc diện này.  Giọng chị  bỗng chùng xuống: Cách đây ít lâu, trong một ca tiếp nhận trẻ sơ sinh bị bỏ rơi,  tôi  giật mình khi nhìn thấy có một đứa trẻ giống y như đúc một đứa bé gái cũng đã từng bị bỏ rơi gần 20 năm trước mà trung tâm nuôi dưỡng. Chẳng lẽ, chuyện bỏ con lại tiếp tục tái diễn giữa hai thế hệ?

NGUYỄN BÌNH