Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Mất niềm tin -> Niềm tin bị đánh mất

Niềm tin bị đánh mất

 Tôi và người ấy là bạn tốt của nhau một thời gian rất dài, có thể nói là khá hiểu nhau và chúng tôi có một khoảng thời gian ngắn sau này đến với nhau (có thể nói là tình yêu).


fe86d26a-dfa6-4585-9557-e2146625bbae.jpg (500×350)


Tôi là đứa con gái bướng bỉnh, rất cá tính, hoà đồng nhưng lại sợ người khác biết suy nghĩ thật của mình. Ban đầu vì từ tình bạn đi lên nên tôi suy nghĩ khá thoáng đến được thì đến không thôi làm bạn như ban đầu. Mọi việc tưởng chừng trôi qua lặng lẽ, tình cảm tôi dành cho người đó ngày càng nhiều, tôi tin tưởng, bỏ qua những lỗi lầm của người đó một cách dễ dàng và tôi cảm nhận được tình cảm, sự quan tâm lo lắng của người ấy dành cho tôi.
Từng ngày trôi qua, tôi tin tưởng một cách thái quá tình cảm của người đó, tôi tưởng chúng tôi thật sự là của nhau, nhưng thời gian sau này vào những ngày lễ, cuối tuần tôi là người chủ động nhắn tin, gọi điện thoại kêu người đó qua chở tôi đi chơi, nhưng tôi luôn nhận được câu trả lời hết sức thuyết phục của người đó là tăng ca, tiệc tùng cùng cơ quan, lúc thì bạn bè rủ đi nhậu.

Tôi cảm thấy buồn vì điều đó, bắt đầu chúng tôi không gặp nhau thường xuyên mà chỉ qua những tin nhắn, những cuộc điện thoại hỏi thăm sáo rỗng, những câu thân mật cũng mất tự lúc nào. Tôi lao vào công việc để "giết" thời gian, rồi đi chơi với bạn bè, nhưng cảm giác trống trải luôn tồn tại, miệng cười nói huyên thuyên, vô tư đến nỗi bạn bè tưởng tôi là đứa hạnh phúc, không biết buồn. Chuyện gì đến thì sẽ đến. Một ngày nọ, nhỏ bạn khá thân của tôi tâm sự nó lỡ yêu người yêu của bạn thân nó rồi, bây giờ phải làm thế nào.


Tôi cảm thấy thương bạn tôi, vì nó là đứa sống khá khép kín, tôi ngồi tâm sự với nó. Rồi về tôi kể lại với người đó chuyện nhỏ bạn tâm sự với tôi (vì chúng tôi đều là bạn của nhau). Khoảng một tháng sau đó tôi và người đó chính thức chia tay, vì tình cảm dành cho nhau chưa đủ lớn và "món quà" thời gian của chúng tôi không dành cho nhau nữa. Có những lúc suy nghĩ lại những khuyết điểm của mình, tôi đã điều chỉnh và cố níu kéo tình yêu, nhưng chỉ một người cố gắng thì cũng vô vọng, tôi buông tay, khoảng chưa đầy một tháng sau ngày tôi và người ấy chính thức chia tay, người ấy hỏi tôi, nếu người ấy có người yêu thì tôi bất ngờ không.Thật sự lúc đó tôi muốn nghĩ tới chuyện của người ấy, tôi chỉ thờ ở trả lời đó là chuyện bình thường thôi, tình cảm là điều khó nói nhất, quan trọng là người đó hạnh phúc, vui vẻ là được rồi; người ấy lại hỏi tại sao tôi không thắc mắc người mà người ấy đang quen là ai.


Một cảm giác ngờ ngợ lấn hết mọi suy nghĩ của tôi. Tôi không hỏi nữa mà tôi bắt đầu xâu chuỗi tất cả những câu chuyện có liên quan lại với nhau, cảm giá sợ điều mà tôi nghĩ đến là sự thật, tôi ước gì mình đang ì suy nghĩ nhiều quá mà nghĩ lung tung. Thâm tâm tôi muốn tìm ra sự thật, nhưng tôi lại làm ra vẻ thờ ơ, không quan tâm. Chỉ 3 ngày sau, người ấy nhắn tin vào điện thoại tôi và cho tôi biết trên người yêu của người ấy. Khi nhìn thấy cái tên, dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tim tôi quặn đau, cảm giác tuyệt vọng, ê chề xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Tôi cảm thấy lòng tự trọng, tính tự cao của mình bị tổn thương trầm trọng. Người ấy và người bạn thân của tôi đang yêu nhau, những đứa bạn chơi trong nhóm chúng tôi đều biết chỉ có tôi là ngu ngơ không biết gì, thật buồn cười, có những lúc tôi muốn dùng những lời lẽ thật nặng để nhiếc móc, để hành hạ họ, nhưng tôi lại không làm được và tôi cũng không muốn để họ thấy tôi đang đau, tôi muốn khóc nhưng tôi cũng không khóc được, tôi chỉ muốn la thật to. Những lúc ngồi suy nghĩ, biết trách ai bây giờ, chỉ trách chính bản thân mình thôi, quá khờ dại, quá ngây thơ và quá tin người mà thôi.
Tôi không muốn mất những đứa bạn, nhưng mỗi lần tôi đối diện với hai người ấy, tôi lại cảm thấy ê chề, tôi cố sống giả dối có vui cười để thích nghi với hoàn cảnh nhưng sao khó quá. Giá như thời gian quay lại cho tôi làm lại tất cả. Nhưng ước chỉ là ước thôi, hiện tại vẫn là hiện tại, tình yêu của tôi dành cho người đó đã chết, có những thứ mất đi không thể tìm lại và lòng tin cũng đã chết. Hai chữ bạn thân suốt đời cũng không thể tìm lại được nữa rồi. Qua cú sốc này tôi sẽ trưởng thành hơn, sống tốt hơn vì tôi sẽ không tồn tại mãi cùng quá khứ mà tôi sống cho hiện tại và tương lai nhưng một lần nữa tôi cảm thấy mình khó mở lòng để đón nhận một tình cảm mới.


Theo Bưu Điện Việt Nam


(Nguồn: http://www.vietgiaitri.com/chuyen-yeu/tam-su/2011/06/niem-tin-bi-danh-mat/#ixzz4ATsH3Lii)