Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Nỗi buồn khôn tả -> Phố buồn vì nỗi chờ mong

Phố buồn vì nỗi chờ mong

Phố núi chiều nay thật buồn, những vệt nắng cuối ngày yếu ớt hắt lên nền trời quyện lên những đám mây với hình thù kì quái, những mảng màu hồng xen đỏ làm em nhớ đến những bức tranh trừu tượng mà khi chiêm ngưỡng chúng em chẳng hiểu gì, chỉ thấy man mác một nỗi buồn. Những áng mây hồng đang dần sẫm đen lại báo hiệu ngày sắp hết gợi cho em một nỗi buồn khó tả. Cơn gió chiều khẽ len lỏi qua từng tán lá thông mang theo cái lạnh lẽo của sự cô đơn khẽ khàng bủa vây, xâm chiếm tâm hồn em lúc nào chẳng biết.
Em nhớ đến anh, thèm hơi ấm của một cái nắm tay xiết chặt để xua tan những nỗi cô đơn rợn ngợp tâm hồn. Anh nhớ không, em từng ngạo nghễ trước mặt anh với tất cả niềm kiêu hãnh của người con gái khi biết mình là thiên thần trong mắt gã si tình là anh rằng: “Mặc kệ, anh đi bao lâu cũng được, em sẽ chẳng thèm nhớ anh đâu, em có bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu chuyện để bận tâm kia mà”. Nhưng lúc này đây, em lại cầu mong sao anh đừng giống chàng trai trong thơ của Henrich Hai-nơ: “Em bảo anh đi đi. Sao anh không đứng lại. Em bảo anh đừng đợi sao anh vội về ngay” anh nhé!

Hãy hiểu giùm em rằng: “Con gái nói không là… có”. Vì chưa có giây phút nào em không nhớ đến anh cả. Thế giới vắng bóng anh chẳng vui tẹo nào. Mọi thứ xung quanh em đều khoác lên mình nó chiếc áo cô đơn, lạnh lẽo. Chúng tàn nhẫn trêu đùa trái tim vốn yếu đuối, và nhạy cảm với nỗi buồn của em. Thần cô đơn hả hê với chiến tích là đã làm cho nước mắt em rơi vì nhớ đến anh đấy.
Thu đã về khoác lên nơi phố núi của chúng mình chiếc áo vàng mơ, với em lúc này phố núi mùa Thu cũng buồn man mác như những thi nhân từng nhắc đến, phố đông người, phố rộn ràng bước chân. Nhưng em lại thấy mình đang chìm dần vào cô đơn, em bơ vơ lạc lõng. Thông vẫn vi vu hát tình ca cùng gió. Chỉ em đi về cùng xao xác lá vàng rơi đếm từng giọt Thu buồn nhung nhớ. Em nhớ anh nhiều, thật nhiều, anh biết không?
Đêm phố núi yên ả lắm anh ạ, vầng trăng cũng đã nhanh chóng đi ngủ như một sự chạy trốn. Em không biết trăng chạy trốn vì cái se lạnh nơi phố núi khi đêm về hay chạy trốn khỏi sự cô đơn của nó nữa. Chỉ có rừng thông là còn thức thôi. Em biết điều đó vì những âm thanh vi vu của nó. Anh từng nói nếu nhớ đến anh, thì hãy nghĩ đến rừng thông, thông sẽ muôn đời ru cho em ngủ. Giống như anh mãi yêu em vậy. Ừ, em sẽ ngủ, một giấc ngủ thật ngon. Trong giấc mơ, hãy về bên em anh nhé! Và hãy nói: “Anh cũng nhớ và yêu em thật nhiều!”. Ngày mai trời sẽ lại ấm dần, em sẽ thôi ưu tư buồn bã. Vì em hiểu rồi. Sự chờ đợi cũng là một niềm hạnh phúc phải không anh?


( Nguồn: http://iblog.vn/iblog/pho-buon-vi-noi-cho-mong.html)