Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cô đơn giữa đời -> Thà cô đơn còn hơn nhận thứ tính cảm chênh vênh bất ổn...

Thà cô đơn còn hơn nhận thứ tính cảm chênh vênh bất ổn...

Guu.vn - Yêu anh rồi mới biết sao lòng anh mênh mông quá, tình cảm của anh rộng lớn quá, nó không chỉ bao bọc được mình em mà còn dành cho nhiều cô gái khác. Ngày xưa em từng nghĩ em là người con gái đặc biệt đối với anh, em đủ may mắn để nhận nhiều nhất số tình cảm ấy. Nhưng tình cảm đâu phải là cân đường cân gạo mà đong đếm thế đâu phải không anh?

Này chàng trai, người duy nhất trong cả triệu người em gặp khiến trái tim em rung động...! Thật khó để tìm được một người như anh, em biết. Nhận ra anh là "cái duyên số may mắn" ông trời ban cho và phải làm sao để anh cũng nhận ra điều đó - không dễ, em hiểu. Em có thể vượt qua tất cả, chàng trai ạ. Nhưng sao mọi thứ sau đó vẫn chênh vênh lắm? Em chẳng khi nào cảm thấy được yêu thương...

Yêu anh rồi mới biết sao lòng anh mênh mông quá, tình cảm của anh rộng lớn quá, nó không chỉ bao bọc được mình em mà còn dành cho nhiều cô gái khác. Ngày xưa em từng nghĩ em là người con gái đặc biệt đối với anh, em đủ may mắn để nhận nhiều nhất số tình cảm ấy. Nhưng tình cảm đâu phải là cân đường cân gạo mà đong đếm thế đâu phải không anh? Tình cảm là máu chảy trong tim, là xúc cảm nơi tâm hồn - Tình cảm là thứ vô hình, em không thể nhìn thấy, càng không thể chạm vào. Tình cảm nhiều ít bao nhiêu chỉ riêng anh biết. Tình cảm của anh, em sở hữu bao nhiêu thì là đủ để được yêu đây? Con gái như em, vốn là những kẻ tham lam anh có biết không? Một khi đã yêu thì tình cảm bao nhiêu cũng là không đủ, đã được hạnh phúc càng cần hạnh phúc hơn nữa...

Em chẳng ngại ngùng nói câu "Em thích anh", nói mỗi ngày, nói ở mọi nơi với tất cả mọi người. Em đâu ngại chi khi để cả thế gian này thấu hiểu tình cảm ngây ngốc ấy. Sớm mùa đông lạnh giá, anh vẫn nở nụ cười tươi rạng rỡ đưa đón em đi học. Chiều muộn anh dịu dàng hát những câu hát à ơi cho riêng em nghe, ngón tay thon dài gẩy vài nốt nhạc trên chiếc guitar đã ngả màu. Đêm đêm trước khi em chìm vào những giấc mơ, vẫn được nghe giọng anh ấm áp "Chúc em ngủ ngon". Em và Anh - chúng ta đã cùng nhau đi qua nhiều ngày nắng mưa thất thường như thế. Anh - một chàng trai xa lạ tự khi nào đã trở thành một nửa thế giới của riêng em. Này chàng trai, sao anh còn chưa nói lời yêu đi?

Em chờ một tiếng nói "yêu em" mòn mỏi từng đêm dài đằng đẵng. Em lặng lẽ bên anh, cùng anh đi qua những ngày nắng và mưa ấy cho đến khi lòng em bỗng nổi lên từng cơn bão. Em muốn gọi tên rõ ràng thứ tình cảm này, không muốn nó mãi là "thứ tình cảm trên tình bạn một chút, dưới tình yêu một tẹo" như thế nữa. Mỗi ngày gặp anh, em đều dằn vặt giữa suy nghĩ ra đi và ở lại. Anh nói "Cứ sống thật vô tư đi, đừng nghĩ nữa." Này chàng trai, vì hay vô tư đến vô tâm nên đã làm em bị thương mất rồi.

Cuối cùng, em chọn cách ra đi. Đứng giữa sự chênh vênh của tình yêu và tình bạn miễn cưỡng, em nhất định không chịu. Em không thể làm bạn với người em yêu để rồi một ngày nhìn người ấy bỏ em mà đến bên một cô gái khác. Thà rằng em đối mặt với sự cô đơn, còn hơi mãi mãi phải ngập tràn trong thứ tình cảm chênh vênh bất định nơi anh. Cuộc sống nhiều lúc buộc chúng ta phải đứng giữa những ranh giới rất kì lạ, chẳng phải là vực thẳm và mặt đất mà là vực thẳm này hay vực thẳm khác mà thôi. Ở bên anh là rơi vào cái vực thẳm của tình yêu không dành cho riêng em. Rời xa anh là rơi vào vực thẳm của những đêm dài mình em nhìn vào nỗi nhớ anh rồi bật khóc. Em ra đi. Sau đó để mặc bản thân mình chênh vênh trong niềm thương anh, nỗi nhớ anh chẳng bao giờ vơi.

Cuộc sống và con người vốn dĩ luôn thay đổi, như những ngọn gió không ngừng thổi bao giờ. Gió trời sao mà nắm lấy? Duyên giữa người với người, níu lại bằng gì đây? Thế nên Ra đi và Ở lại, đôi lúc chỉ là một mà thôi. Giống như việc bản thân đang ở một nơi mà lòng hướng về khoảng trời khác thì cho dù không dời chân đi, tự khác chúng ta đã không thuộc về chốn-hiện-tại nữa rồi.

Giờ chỉ còn mình em độc bước trên con đường. Mình em nhìn mưa và nắng đi qua mỗi ngày. Em chẳng biết con đường "mình em" này sẽ kéo dài trong bao lâu nhưng em vẫn cứ phải bước thôi, phải cố cười cố vui như em của trước đây - của những ngày chưa gặp anh.

Càng cố quên sẽ càng nhớ, nên em để mặc cho bản thân mình ngập trong nỗi nhớ anh. Nhớ hình bóng anh trên mọi con đường quen. Nhớ giọng anh trầm ấm. Nhớ bờ vai rộng che gió lạnh cho em. Nhiều lúc nhớ anh đến thẫn thờ, chỉ muốn cầm điện thoại lên nhắn một cái tin "Anh ơi, em...". Em muốn là cô gái mạnh mẽ rời bỏ anh trước nhưng cũng muốn để anh biết em yếu đuối thế nào khi thiếu anh.

Em như kẻ đứng trên một đỉnh núi và không biết làm sao để giữ thăng bằng cho mình khỏi ngã xuống. Em cứ đứng đó hết nhìn lên trên lại nhìn xuống dưới. Mọi thứ quanh em đều chênh vênh bất định quá...Tình cảm của em. Cuộc sống của em. Một bên là thương nhớ về một người không bao giờ dành cho em. Một bên là hiện tại em với nỗi cô đơn kéo dài đến nỗi chẳng cần thêm một ai đó bước đi cùng. Em chưa tìm được câu trả lời nào là đúng nhất: Em biết làm gì với ngần ấy nhớ thương?

"Nếu chúng ta cứ giữ mãi thành trì vững chắc nhất trong trái tim rồi giam mình giữa bốn bể tường gạch quá khứ, thì chẳng ai dám chạm gần đến cả. Người xây thành đã đi mất từ lâu, cớ gì tự nhốt mình trong thứ ảo tưởng rằng không một ai thay thế được sự bao bọc thân thuộc ấy? Thành trì sừng sững nhất trong trái tim không phải là kỉ niệm, không phải là một dáng hình thân thương của ai đó cũ xưa, cũng không phải là trái tim vốn đập liên hồi thay khác của con người - mà chính là sự cố chấp. Chừng nào còn giữ trong lòng thứ thành trì đó, chúng ta mãi mãi ngột ngạt với sự bi thương tự tạo của chính mình."

(Đường hai ngả, người thương thành lạ - Anh Khang)

The Moon - Guu.vn