Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Tuột mất cơ hội -> Tôi chợt nhận ra tôi đã đánh mất rất nhiều thứ...

Tôi chợt nhận ra tôi đã đánh mất rất nhiều thứ...

Guu.vn - Sống hết mình nhưng một góc nhỏ nào đó, tôi tự thu mình lại, và buồn, và cô đơn. Bao nhiêu người đã bước qua đời tôi? Bao nhiêu người đã tốt với tôi? Và tôi đã gây tổn thương đến bao người khi mải chạy theo thứ tình cảm không thuộc về mình.

Tôi chợt nghĩ về bản thân tôi. Có nhiều thứ mãi thuộc về quá khứ, quá khứ không thể chứa được trong đầu óc một con bé vô tâm. Có nhiều thứ đáng lẽ phải quên, thì tôi lại nhớ rất rõ, nhớ cái tình cảm của tôi- với người ta, của người ta- với tôi.

Tôi chợt nhận ra tôi đã đánh mất rất nhiều thứ...

Tôi đánh mất thời gian chỉ để đuổi theo một hạnh phúc thoáng qua. Rồi lại đánh mất niềm tin vào cuộc sống, khi cứ nghĩ tình cảm là thứ khiến tôi bỏ cuộc...

Tôi đánh mất bạn bè chỉ để thỏa mãn cái tôi của mình, mà không biết người ta thật sự rất tốt với mình. Tôi gây ra tổn thương cho họ, rồi tôi cũng đau.

Tôi đánh mất quá khứ đẹp đẽ nhất, mà chỉ đến khi có người nhắc lại, nhưng thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, họ chợt hiểu ra: "Mày đã quên rồi à?"

 

Mà thứ tôi đáng quên - tình đơn phương kéo dài hơn một năm khiến tôi như gục ngã, tôi lại nhớ, rất rõ, ánh mắt, nụ cười ấy

Đôi khi tôi nghĩ đến bản thân mình, đã và đang làm được gì, khi mà tôi cứ nghĩ cho chính tôi, chưa bao giờ cảm nhận người khác nghĩ gì. Tôi vô tâm và lạnh lùng, nhưng có ai hiểu tôi cũng đôi lần muốn quan tâm và muốn được quan tâm.

Nghĩ, rồi buồn, rồi thất vọng cho chính mình. Tôi quay trở về với cuộc sống náo nhiệt, vui cười. Nhưng có ai biết tôi cũng biết khóc, cũng biết buồn. Đằng sau những nụ cười tươi rói ấy, tôi đã lặng lẽ khóc, trốn vào một góc tối để không ai biết đến tôi.

Tôi cười nhạt, cười cho sự giả tạo của chính tôi. Tôi lấy quyền gì để chê trách người khác, lấy quyền gì để làm tổn thương những người muốn xé đi vỏ bọc đó của tôi?

Tôi cười nhạt, cười cho sự ngu ngốc của chính tôi. Rồi sẽ chẳng ai hiểu tôi. Và rồi tôi vẫn tiếp tục buồn, những nỗi buồn có thể có lý do, hoặc không...

[NL:]

Hương Giang - Guu.vn