Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cô đơn giữa đời -> Tôi chọn cách bước 1 mình

Tôi chọn cách bước 1 mình

Guu.vn - Có những buổi chiều thang lang trên con đường về, mình tôi độc bước, chợt nhận ra mình lạc lõng giữa dòng đời.

Sài Gòn những ngày mưa...

Đến bất chợt, đi hững hờ, kiêu kì đỏng đảnh như cô gái 20, một cô gái đẹp nhưng chỉ có thể ngắm chứ chẳng thể đến gần và song hành. Chắc cũng bởi lẽ đó nó có sức quyến rũ tôi đến kì lạ. Tôi thích chìm mình trong những cơn mưa, để những hạt mưa nặng trĩu lăn dài trên má, để gột rửa những kí ức. Một mình, nhưng thời khắc ấy tôi không hề cô đơn. Người ta chọn cách đi cùng nhau, tôi chọn cách bước một mình thật chậm, không phải để gặm nhấm nỗi cô đơn, tôi tập cách sống một mình.

Có biết bao người từng hỏi tôi rằng, tại sao đến giờ tôi vẫn bước một mình, tôi cười. Ngần ấy tuổi bằng tôi, chúng bạn đã đôi có cặp, còn tôi vẫn cứ bước một mình, bởi nhẽ tôi có lí lẽ cho riêng mình.

Ngày xưa ấy, tôi đã cố gắng vẽ cho mình một tương lai cùng với những mục tiêu riêng của cuộc đời. Có ai đó đã nói tình yêu sao mà mầy nói trước được, quả thật tình yêu quả là thứ khó hiểu nhất trên thế gian này. Nhưng không vì thế mà tôi để nó có chung số phận với những cơn mưa. Tôi sợ những cái bắt đầu chóng vánh, những quyết định thiếu suy nghĩ, tôi sợ những giọt nước mắt. Bởi nhẽ, một khi bắt đầu đồng nghĩa với việc ta sẽ phải chơi một ván bài đen trắng, một là có tất cả, còn trường hợp xấu hơn có thể hai trái tim không chung nhịp giờ sẽ rẽ sang hai hướng ngược nhau, để chẳng bao giờ gặp lại.

Yêu thương thôi nhiêu đó chưa đủ, tôi quan niệm tình yêu phải là chuyện của những phút nông nỗi nhất thời, mà nó sẽ là nấc thang đầu tiên của hai chữ "hôn nhân". Gặp nhau và yêu nhau nhờ chữ duyên, đến với nhau được hay không còn phụ thuộc vào chữ phận. Tôi sợ duyên đến nhưng phận chẳng có chỉ làm ta tổn thương nhau. Khi đã hết yêu thương, liệu chúng ta có còn là bạn của nhau?

Vợ của anh à, anh không biết hiện giờ em ở đâu. Anh cũng không có cố gắng tìm em đâu, vì anh biết nếu như em là của anh thì một ngày nào đó anh sẽ tìm thấy em giữa hơn 80 triệu người này. Khi anh đủ trưởng thành để làm một người chồng, một người cha, đủ khả năng cho em một cuộc sống hạnh phúc mà em vẫn chưa xuất hiện anh sẽ lục tung quả đất này em để tìm em. Anh muốn em của tương lai sẽ là một người vợ hạnh phúc, và anh của tương lai là một người đàn ông đủ sức lo cho em một cuộc sống đàng hoàng, và tất nhiên con chúng ta sẽ là thiên thần nhỏ đáng yêu nhất. Ngày đó, em phải xuất hiện đó, đừng có để anh phải đi tìm lâu quá nha, tội anh chứ. 

Tôi sợ những cái yêu đương chóng vánh, những cái kết thúc hụt hẫng cùng giọt nước mắt. Một thằng đàn ông nếu như đủ dũng cảm nói tiếng yêu thì cũng phải đủ sức để xây dựng cho cái tổ ấm ấy một cuộc sống hạnh phúc. Tôi sợ nhìn em phải khóc, vì thế tôi chọn cách bước một mình. Bước một mình để tập quan sát cuộc sống, để học cách làm chồng để làm cha, nên vợ ráng đợi anh nhá.

Lỡ sau này, anh già rồi mà anh chưa làm được những gì anh nói thì sao nhỉ. Chắc lúc đó anh chả dám đi tìm em, em có đến anh cũng né, vợ à. Vì anh biết, lúc đó người phụ nữ nào yêu anh sẽ khổ? Và anh luôn mong em là người hạnh phúc nhất.

Như vậy nhé, ráng đợi anh nhé.

Thiện Tô - Guu.vn