Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Bị cô lập -> Ức chế vì bị cô lập ở lớp toàn con gái

Ức chế vì bị cô lập ở lớp toàn con gái

Tớ hỏi nó hôm nay ai đèo đến trường mà đẹp trai thế, nó quay sang nhìn tớ, rót một câu đau điếng: 'Xin cậu đừng xen vào chuyện của tớ'.

Tớ là người thẳng tính và cũng có hơi chút nóng nảy. Với tớ, nghĩ gì là phải nói ra, không thích gì là tuôn ra hết, nên nhiều khi khiến mọi người xung quanh tự ái.

Hồi học cấp 2, tớ rất thoải mái vì có hội bạn thân luôn hiểu và nhắc nhở phải dừng lại ở đâu. Nhưng cho đến khi lên cấp 3, trước cảm giác lạc lõng, cô đơn không đồng minh, cái cá tính ấy của tớ lại được đà bộc phát.

Khi tớ nhìn thấy đứa bạn bên cạnh mới mua cái máy tính, tớ nói thẳng với nó là loại này dùng không tốt đâu, nên mua loại này loại kia. Nó nhìn tớ như thể người vừa từ hành tinh khác rơi xuống, chẳng nói chẳng rằng quay ngoắt đi, cả buổi chẳng hề nói với tớ nửa câu.

Tính tớ không để bụng ai lâu, đến hôm sau tớ lại bắt chuyện. Tớ hỏi nó hôm nay ai đèo đến trường mà đẹp trai thế, nó quay sang nhìn tớ, rót một câu đau điếng: "Xin cậu đừng xen vào chuyện của tớ". Tớ gào lên đáp trả: "Cậu thật vô lý, tớ làm gì mà cậu bảo xen chuyện nọ chuyện kia. Đừng giữ cái bộ mặt cau có thế nữa, thật khó chịu"... Và thế là cuộc chiến bắt đầu từ đây.

uc-che-vi-bi-co-lap-o-lop-toan-con-gai

Cảm giác bị mọi người chỉ trỏ, nói xấu sau lưng thật chẳng dễ chịu chút nào. Ảnh minh họa.

Cái cảm giác ngồi cạnh nhau, không hề nói với nhau một tiếng, cứ phải giả vờ như người vô hình cực kỳ khó chịu. Tớ thề là cái cảm giác ấy nó nặng nề hơn nhiều so với việc bị điểm kém. Thi thoảng muốn bàn tán về điều gì đó, lại chẳng thể quay sang nói với nó. Cái tự tôn của tớ nó lớn vô cùng, nó không cho phép tớ là người làm lành trước. 

Nó lại chơi với rất nhiều đứa trong lớp, giờ ra chơi chúng nó cứ tụm năm tụm bảy buôn dưa lê với nhau, thi thoảng lại nhìn sang tớ rồi rúc rích cười. Tớ chỉ biết ngồi yên một chỗ, hoặc hỏi hăn dăm ba câu bâng quơ với mấy đứa bị cho là nhóm "đầu to mắt cận" trong lớp. Tớ cảm thấy lạc lõng vô cùng.

Tớ học lớp Văn nên cả lớp toàn con gái, mà cái sự cô lập, nói xấu tràn lan chắc các bạn cũng hiểu, nó không mạnh mẽ, chỉ như những cơn sóng ngầm, nhưng gây bão trong tớ tột cùng. Khổ nhất là trong cái cộng đồng ấy, tớ không có đồng minh, cứ lủi thủi một mình.

Vừa mới chân ráo bước vào cấp 3, bài vở ngập đầu, thêm cái chuyện này nữa, tớ cảm thấy nặng nề, stress kinh khủng. Tớ cảm thấy tim mình đau nhói, vừa buồn, vừa tức đến uất nghẹn. 

Bọn bạn thân của tớ sẽ chẳng bao giờ giận tớ vì những câu nói thật thường tình như thế, chúng nó cũng sẽ quên ngay thôi nếu lời nói của tớ có chút gì động chạm... Giá như ai cũng hiểu, tớ không bao giờ có ý chê bai hay đánh giá ai, tớ chỉ là hơi nóng nảy một chút, hơi thật thà một chút...

Tớ phải làm sao bây giờ, cứ như thế này tớ thấy mệt  mỏi lắm.

Gia Hân