Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Sống cùng bệnh tật -> Ước nguyện của người đàn bà bệnh tật: “Mong mưa gió đừng hành hạ bố tôi”

Ước nguyện của người đàn bà bệnh tật: “Mong mưa gió đừng hành hạ bố tôi”

Mang trong người căn bệnh quái ác, hàng chục năm nay người đàn bà bệnh tật Nguyễn Thị Khương (56 tuổi, trú tại thôn Tân Thượng, xã Cương Gián, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh) vẫn phải tần tảo ngược xuôi lo kiếm sống. Vậy nhưng, khi hỏi về ước nguyện của đời mình, bà lại bảo chỉ mong amùa đừng tràn về để người cha già hơn 90 tuổi không cảm thấy lạnh lẽo.

( Bà Khương sống cùng bố trong căn nhà rách nát)

Theo chân ông Nguyễn Quang Vinh (trưởng thôn Tân Thượng, xã Cương Gián), chúng tôi tìm đến nhà bà Nguyễn Thị Khương. Trong căn nhà cấp 4 chưa đầy 20m2, bà Khương đang nấu một nồi khoai to để chuẩn bị cho hai bố con ăn sáng. Bà Khương đang sống với bố là cụ Nguyễn Kha (91 tuổi), mọi sinh hoạt của hai bố con đều do một tay bà gánh vác. Bà Khương ngậm ngùi: “Mẹ tôi mất đã nhiều năm nay, một mình tôi lủi thủi chăm sóc cho bố. Cuộc sống của hai bố con khổ lắm”.

Theo bà Khương, từ nhỏ bà đã chịu thiệt thòi hơn bao người khác, không được học hành tử tế như mọi người. Đến tuổi lấy chồng thì bà lại đau ốm triền miên, đi khám và phát hiện mình bị suy thận. Vì thế bà quyết định không lấy chồng và ở vậy cho đến tận bây giờ. Căn bệnh quái ác đó cũng theo bà hơn 30 năm nay.

Hàng ngày, bà Khương cùng bố chỉ biết sống dựa vào việc buôn bán hàng mã của bà ngoài chợ, thu nhập cũng chỉ vài chục ngàn. Từng đấy chưa đủ trang trải tiền ăn của hai người, chưa tính đến tiền thuốc men cụ Kha đau ốm tuổi già, bà thì bị căn bệnh suy thận dày vò triền miên. Trước đây, khi còn chút sức khỏe, ban ngày đi bán hàng, đêm đến bà Khương lại một mình đạp xe hơn 20km sang TP Vinh (Nghệ An) làm thuê. Ai thuê việc gì bà cũng làm, miễn sao có thêm thu nhập.

Gạt nước mắt, bà Khương chia sẻ: “Cũng may tôi sống không mất lòng ai nên được hàng xóm thương tình thường mang đồ ăn sang cho bố con tôi. Giờ tuổi cũng cao chẳng làm được gì, bố con tôi rau cháo qua ngày, thậm chí vài củ khoai cũng qua một bữa”.

Khi hỏi về ước nguyện, bà Khương cho biết: “Tôi cũng chẳng mong gì nhiều, ai thương tình họ cho gì thì mừng cái đó. Chỉ mong sao có chút tiền để sửa lại căn nhà. Mùa nắng còn đỡ khổ, chứ mùa mưa ở trong nhà như ngoài trời. Nhất là mấy hôm rét, gió lùa bốn phía, tôi thì sao cũng được nhưng khổ thân bố, già rồi cái chăn đắp còn không đủ ấm kèm theo gió lạnh nữa… Mong sao mưa gió đừng hành hạ bố tôi”.

Ông Minh (hàng xóm của bà Khương) chia sẻ: “Trường hợp của gia đình bà Khương thì ở xã này ai cũng biết. Hàng xóm cũng muốn giúp để bố con bà bớt khổ, nhưng hoàn cảnh chúng tôi cũng không khá hơn nên nhiều khi muốn cũng đành chịu. Gia đình bà ấy túng bấn cả năm, nay gần Tết nên bà con trong xóm cũng quyên góp chút ít để giúp đỡ bố con bà có một cái Tết no đủ”.

( Nguồn: http://hatinh24h.com.vn/uoc-nguyen-cua-nguoi-dan-ba-benh-tat-mong-mua-gio-dung-hanh-ha-bo-toi/)