Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Cố chấp cực đoan -> Vẫn cứ cố chấp yêu anh...

Vẫn cứ cố chấp yêu anh...

Guu.vn - Không ai yêu thương em nữa, và em giờ đây cũng không thể yêu thương thêm bất cứ thứ gì... Em sẽ vẫn tha thiết yêu như thuở ban đầu, quan tâm nhiều hơn trước, vì nếu đành lòng dứt bỏ được, em đã sớm, không phải do dự thế này.

Hà nội lạnh rồi! Mưa bất chợt về trên nhữngcon phố, lần này thì em chẳng thể yêu thương nổi mưa.

Là mưa cuối thu à anh? Mưa cuối thu sao không giăng giăng mà xối xả, mưa cuối thu sao không chầm chậm mà lại vỗi vã trút tình em. Mùi hương của anh vẫn quẩn quanh bên em trong những ngày yên ả, nhưng hôm nay mưa về, nó ngẩn ngơ rồi lẳng lặng trốn đi đâu. Mưa vô tình lấy đi cái duy nhất, cũng là cái mỏng manh nhất, em đã bao lần cố giữ vì anh. Giữ và buông chỉ cách nhau trong gang tấc, được và mất bây giờ vốn dĩ chẳng quan trọng nữa, phải không anh? Em đã thẫn thờ đi dưới mưa chỉ mong tìm lại mùi hương ấy, nhưng cái em tìm được lại là sự mất mát vô tình....

Ngày cũ, ôm anh, thong dong bước theo anh trên những con đường. Ngày cũ, yêu anh, thương anh những phút cô đơn mỏi mệt. Là trái tim ai đó đã đóng băng vì chia cách, hay tình cảm cho nhau giờ chợt nguội lạnh,kể từ trước, không phải vì hôm nay đông về. Có cảm giác cay cay nơi sống mũi, nghĩ tủi thânvề những ngày dài cô đơn phía trước, tưởng đến cảnh cuộn tròn trong chăn ấm mà vẫn co ro về những ngày hè cùng nhau dạo công viên ăn kem. Gió đông chẳng thể xiết lạnh lòng em, nhưng sự lạnh nhạt nơi anh lại khiến trái tim em vụn vỡ. Nhưng những mảnh vỡ ấy, nếu được lành lặn lại lần nữa, sẽ vẫn vô tư cố chấp yêu thương anh nhiều hơn.

Nắng mưa vốn dĩ chẳng làm em vướng bận suy nghĩ, nhưng hờn trách lại khiến tâm trí em dằn vặt không yên. Có lẽ chia xa là bởi vì chúng ta không hợp, bởi vì duyên hết nên tình cũng một mực đành phai. Định mệnh đã đành lòng bẻ đôi một lời hứa, gió mưa cũng đành lòng mang tình em trao trọn cho những xót xa. Không ai yêu thương em nữa, và em giờ đây cũng không thể yêu thương thêm bất cứ thứ gì. Quả thật, tình yêu trao anh quá to lớn, tìm một chỗ vắng trong góc nhỏ trái tim, để yêu mưa, quý mưa, nhưng chẳng còn nữa. quấn quýt vô tư hay xa lánh bẽ bàng? Em sẽ vẫn tha thiết yêu như thuở ban đầu, quan tâm nhiều hơn trước, vì nếu đành lòng dứt bỏ được, em đã sớm, không phải do dự thế này.

 

Tim gầy không phải vì sương gió, tim gầy cũng không phải vì cô đơn, mà tim gầy vì chia xa mà vẫn một mực yêu thương dù nhớ lại chỉ là " đã từng ". Phải làm sao khi đông về mà vẫn miên man ấp ôm tình cũ, phải làm sao khi đông về vẫn lẻ loi ngậm đắng sầu tư. Lặng yên nghe tiếng mưa rơi lần nữa, lặng yên để thấy đêm trôi giờ nữa, lặng yên nghe tiếng thở dài ai đó, lặng yên để nghe xót xa trong em...cũng lặng yên khi anh nói chia tay, lặng yên nghe nước mắt rơi... lặng yên trong cơn mưa buồn, lặng yên trong nỗi cô đơn...

Thôi đành, sau cùng em cũng phải cất bước ra đi, để anh không thấy đôi mắt em bối rối, để anh không thấy em cuống quýt lỡ làng, là để giữ xót xa cho riêng mình em. Năm tháng chẳng thể làm em bớt tổn thương, năm tháng chẳng thể khiến em quên, chỉ là năm tháng khiến cho em do dự trong miên man...là tiếp tục giữ hay buông lơi như chưa từng. Mưa vẫn rơi ngoài trời, từng giọt mưa như thấm ướt làm giá buốt tim em, mình em giờ đây ôm nỗi đau giữa cô đơn, giữa trống trải vô cùng. Khi anh quay lưng bước đi, hình ảnh đó mỗi giây mỗi phút nghĩ lại em vẫn nhói đau không thôi.

 

Anh xa khuất mờ, giữa phố người đông đúc, là chia ly đôi ngả, là như chưa từng quen biết. Ai rồi cũng phải đi, và anh đã đi nhưng anh lại chưa bao giờ bấm còi từ trước, tại sao vậy anh? Chuyện tình yêu bây giờ kể lại thật giống một giấc mơ, mong manh như hương anh quen quen dịu dàng thoáng qua, khi em lang thang bên anh từng chiều nắng nhạt xa xa, rồi cũng phải nhạt nhòa. Run run đôi vai em đau chỉ vì anh ngày nào bước đi lặng lẽ, tổn thương này vốn dĩ không thể nào che đậy hay dấu kín, tin yêu em trao anh, để mất đi sao đành. Nghe thấu vu vơ bao yêu thương lâu nay, dặn lòng cố quên, để bớt thương, giờ lại thiết tha. Vì mưa.

Tay trong tay nhau như chưa từng xa cách, có lẽ sẽ không bao giờ anh nhỉ? em vẫn mơ tưởng đến cả trời ước mơ, mơ đến màu mắt nâu của anh, mơ đến một hàng mi, mơ đến một bờ vai...mơ về ngày buồn sẽ qua và mình lại có nhau lần nữa. Ôm bao cô đơn, em chưa từng óan trách, giữ nghìn xót xa, em vẫn lặng im. Xin anh quên đi những vụng dại của em, muốn mơ cũng chỉ mơ để thấy anh, muốn hát cũng chỉ hát về anh, hình anh mãi bình yên trong em. Cho em yêu anh nhiều hơn xưa, anh nhé!

nhọc - Guu.vn