Đăng nhập Đăng ký

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Trang chủ -> Nỗi buồn khôn tả -> Yêu anh buồn lắm...!

Yêu anh buồn lắm...!

Em vẫn ở đây, anh cũng ở đây chỉ là hai ta không chọn ở trong nhau thêm một phút giây nào nữa mà thôi.

Thay vì chọn niềm vui hạnh phúc và nụ cười, một lòng một dạ để trọn đời ở trong vòng tay chở che của anh thì em lại chọn an nhiên cho bản thân em , đánh đổi tất cả những yêu thương xa vời để quay về, một thân một mình gậm nhắm với cô đơn.

Hình như miền đất hứa, anh thường nhắc

Nơi mà ta thuộc về nhau suốt đời

Chắc là chỉ có trong tưởng tượng

Nơi em ở dạo này không mưa, trời đầy nắng, một mùa hè đáng để rong ruổi quán xá, la cà vỉa hè thì lại có một con ngốc lại an phận ở nhà, vì đơn giản, em đi nhiều rồi, em mệt mỏi rồi và em chỉ cần an yên thôi

Em lại về nơi ta đã từng có, có gì nhỉ, có anh, có tình yêu dành cho em và có cả trái tim thổn thức của một cô con gái mới chập chững lớn. Em vẫn ở đây, anh cũng ở đây chỉ là hai ta không chọn ở trong nhau thêm một phút giây nào nữa mà thôi.

Em ngại la cà, vì ở đâu đôi ta cũng đã từng đến, cứ mỗi lần vô tình chạm chân tới, vừa lạ vừa quen, tim em không ngoan anh à, nó đau hơn em tưởng

Em ngại rong ruổi, ngại dừng chân ở một góc quán quen, em ngồi đây và chúng ta từng ngồi kia, cùng nhau và ngày đó nụ cười của anh là nắng, là tất cả với em mà giờ đây em cam tâm đánh đổi để được tự do cho riêng mình.

Em ngại yêu, yêu bao lần chưa một lần trọn vẹn, sau tất cả chỉ mỗi em tổn thương, yêu thương càng đầy, vết thương càng sâu, tim lại một lần chấp vá nhiều hơn gấp bội. Yêu anh mệt lắm, yêu anh buồn lắm và yêu anh trông em tội nghiệp lắm anh biết không.

Em chỉ cần một lần được anh ôm vội mỗi khi nghẹn lời, em chỉ cần anh cả thể gạt bỏ tự tôn của mình để cảm nhận sự lạc lõng nơi em, và em cũng chỉ xin một lần anh cần em hơn tất cả, có lẽ em đã ở lại, giờ thì sau, trong em nay vỡ tan rồi, còn đâu.

Mỗi một người trong lòng luôn có một khoảng trống, dành cho người họ yêu nhất thương nhất và  tổn thương nhất, cứ chôn và giấu chẳng muốn ai chạm vào.Thà mãi mãi cách xa còn hơn tình cờ chạm mặt. Nỗi đau cũ như một vết sẹo vĩnh hằng, theo thời gian chỉ có thể mờ đi nhưng chẳng khỏi, để chỉ cần le lói chút kí ức thì lại đau, đau vô cùng không biết cách chửa khỏi phải làm sao?

Dằn vặt nhau chi thêm tội, vì anh đúng em cũng nào sai khi chọn yêu nhau rồi lại chia xa, chẳng quá là ở số trời.

Lỡ duyên rồi - Chỉ là chưa từng thuộc về nhau mà thôi!

Tăng Minh Hiếu - Guu.vn

( Nguồn: https://guu.vn/myguu/1060156190679592/yeu-anh-buon-lam-yWeH09dafznJP.html)