Đăng nhập Đăng ký

Mắc nợ tinh thần.

Phàm là những món nợ liên quan đến tinh thần, vật chất không bao giờ có thể trả hết được. Những áy náy, day dứt, dày vò tâm can về trách nhiệm không làm tròn với cha mẹ, về những hành động và lời nói ác ý gây tổn thương đến người khác sẽ khiến tâm không yên và lòng như biển động.

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Món nợ ân tình

Nỗi đau khổ lớn nhất của đời người là mất người thân. Ba năm trước, đứa con trai yêu quí nhất - thiên thần bé nhỏ đã rời bỏ tôi khi chuẩn bị vào lớp 1, còn tôi đã hơn 50. Mọi hi vọng, mọi toan tính đều sụp đổ hoàn toàn, đã hơn một lần tôi tính đường ra đi cùng với con ở nơi xa thẳm. Sự bất lực của người cha, nỗi đau đớn vì sự vô trách nhiệm của các bác sĩ và đổ vỡ niềm tin nơi con người đã giày vò tôi mãi khôn nguôi. Một thời gian rất dài không ăn, không ngủ, không làm việc, nhiều lần tôi đã cố đứng lên, nhưng mỗi lần tự đứng lên để vượt qua nỗi đau là một lần té nặng hơn khiến tôi dường như quị hẳn không thể nào đứng lên được nữa. Trong những lúc cùng quẫn, có rất nhiều bàn tay chìa ra cho tôi: bạn bè, người thân và học trò. Cho đến giờ tôi cũng không hiểu có một sự sắp xếp nào đó hay không mà ngày nào cũng có ít nhất một sinh viên quanh quẩn bên tôi. Không bao giờ họ để tôi một mình, họ chỉ ngồi yên lặng bên cạnh tôi đã hóa đá trong nhiều ngày. Sự hiện diện lặng lẽ của họ có ý nghĩa nhất với tôi trong tột cùng của cô đơn và nỗi đau. Cứ thế, mỗi ngày một chút họ vực tôi dậy, kéo tôi trở lại với đời sống và công việc với một thông điệp thiết tha: chúng em cần thầy. Họ cùng tôi đi qua các thời khắc nặng nề: 7, 21, 49 và 100 ngày. Nỗi đau tê dại khiến tôi không thể nào nhớ được những khuôn mặt nào đã ở bên tôi trong những ngày đó, nhưng các em đã truyền cho tôi sức mạnh về lòng nhân ái và sự chia sẻ. Chính tình yêu thương của các em đã làm thức tỉnh nghĩa vụ, trách nhiệm của người thầy trong tôi. Các em làm cho tôi hiểu một điều quan trọng là tôi phải tiếp tục sống và quay trở lại với bục giảng. Nếu buông xuôi là tôi đã phụ lòng tin yêu của các em. Dù nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, nhưng tôi đã tiếp tục công việc của một người thầy một cách xứng đáng. Chỉ có hành động mới là phương cách tốt nhất để trả ơn tất cả mọi người đã giúp đỡ mình một cách vô tư. Những thế hệ học trò sau này không hiểu tại sao tôi lại yêu giảng đường và gắn bó với sinh viên đến thế.

Minh Quang