Đăng nhập Đăng ký

Sống cùng bệnh tật.

“Bệnh tật và những điều không may là chuyện thường thấy trong cuộc sống. Chúng ta không thể khóc, hay trở nên trầm cảm và than thở mãi về điều đó mà chỉ có thể lựa chọn cách mình đối đầu với những khó khăn.”
-Celine Dion-

 

Bài viết liên quan

< Video liên quan >

< Ghi âm liên quan >

< Nhạc liên quan >

< Ảnh liên quan >

Khi không còn hi vọng

Mẹ biết hôm nay con rất mệt và mất hết hy vọng. Vậy thì con hãy nghỉ ngơi trong vòng tay mẹ và để mẹ hy vọng cho con

“Mẹ biết là không có cách nào chữa trị hết rồi mà!”, – cô con gái nhỏ của tôi hét lên ở băng ghế sau. Cổ họng tôi tắc nghẹn lại, không tìm được lời nào để có thể làm thay đổi tình hình, thế là tôi đành im lặng để nước mắt lẳng lặng ứa ra. Cầu xin ông trời hãy giúp các bác sĩ sớm tìm ra cách chữa trị. Con gái con đang mất hết hy vọng rồi.

Con hãy nghỉ ngơi trong vòng tay mẹ và để mẹ hy vọng cho con

Chuyện này khó quá. Con quá chán cảnh bệnh tật, chán ngấy những cơn mệt mỏi. Con ghét vì lúc nào mình cũng bệnh và mệt mỏi. Jenna nức nở: “Mẹ ơi con không chịu đựng được nữa đâu… giọng con bé lạc đi”.

Lời của Jenna làm tôi đau nhói vì tôi biết nếu không còn hy vọng con bé sẽ không sống nổi.

Đã mười hai năm kể từ khi Jenna của tôi thực sự ‘cảm thấy tốt hơn’. Và mười hai năm đó, con bé đã sống rất dũng cảm đương đầu với căn bệnh của mình. Tôi hiểu được cái cảm giác tuyệt vọng của nó. Chính tôi cũng quá mệt mỏi hàng ngày nhìn con gái được tiêm vào người nhiều loại thuốc khác nhau, kèm theo những tác dụng phụ không thể nào đoán được. Tôi cũng muốn gào lên rằng: “Mẹ quá mệt mỏi vì bệnh tật của con”.

Nhìn con bé chịu đựng nỗi đau đớn về thể xác và tinh thần như vậy tôi cũng đau đớn lắm. Giá mà tôi có thể gánh lấy hết bệnh tật cho con, tôi sẽ cho nó sức khỏe của mình và chịu đựng nỗi đau của con. Nhưng tôi không có cách nào để an ủi con bé.

Tôi lái xe vào một chỗ trống. Dừng xe, bước ra ngoài, rồi bò vào băng ghế sau nơi Jenna nằm bất động. Tôi vuốt mớ tóc lòa xòa ra khỏi mắt con bé hy vọng nó mở mắt nhìn tôi. Nó không cử động. Tôi ngồi lặng yên suốt năm phút ôm con bé vào lòng cầu Chúa ban cho nó sức mạnh và ý chí sinh tồn.

Một người mẹ phải nói gì với đứa con đang sống trong cơn ác mộng mong một ngày đuợc tỉnh dậy và mọi chuyện sẽ kết thúc? Có lời nói nào giúp tôi an ủi một con người đã mất hết niềm hy vọng?

Không có câu trả lời, tôi nói những lời tự đáy lòng, hy vọng con bé sẽ chịu nghe. “Jenna, mẹ muốn con nhìn mẹ để chắc rằng con hiểu được những gì mẹ sắp nói đây”.

Nó quay mặt lại phía tôi và mở mắt ra. Dường như lại bắt đầu những câu nói tuyệt vọng. Tôi đặt ngón tay mình lên môi con bé.

“Mẹ biết hôm nay con rất mệt và mất hết hy vọng. Vậy thì con hãy nghỉ ngơi trong vòng tay mẹ và để mẹ hy vọng cho con. Con có thể tin rằng niềm hy vọng của mẹ là bất tận và tình yêu của mẹ cũng vậy…”.

“Mẹ” – Jenna mỉm cười, cắt lời tôi. “Nếu mẹ có thể hy vọng cho con, con nghĩ mình cũng làm được”. Nó vòng tay ôm tôi: “Hãy nói lại cho con nghe rằng niềm hy vọng của mẹ là mãi mãi”.

“Đúng vậy, con yêu. Niềm hy vọng của mẹ là bất tận”.

(Sưu tầm)